Friday, August 18, 2017

Tạp ghi
BẠN TÔI
Phạm Ngũ Yên
 
Cuối tháng 5 tôi đưa Quỳnh về Dallas thăm lại nhà bạn tôi, Trần Quang Thọ. Về để thăm chị Thọ và hai cháu, Bảo và Thảo. Nắng chói chan trên những cây bằng lăng nước (Crepe Myrtle) hai bên đường Roan. Màu hoa đỏ thắm lan tỏa như một hạnh phúc buồn. Ngả tư chạy qua hồ vùng Garland vẫn còn rợp xanh những cây đổ tùng, những cây liễu.

Ngôi nhà xây kiểu Mỹ nhưng bên trong đậm nét Pháp vì bạn tôi lúc còn trẻ từng là chủ một nhà hàng ở Nancy, một thành phố thuộc miền đông nước Pháp. Tủ rượu vẫn còn sót lại vài chai rượu vang hảo hạng mà sinh thời Thọ vẫn thường tự hào rót ra mời chúng tôi. Những khay đựng thức ăn, những vật dụng dùng để ăn mang phong cách quý tộc ở ngăn tủ đang nhìn ra.

Bây giờ, chắc lâu lắm những chai rượu đó mới được khui để mời khách và những ly chén ít có cơ hội thăng hoa trên chiếc bàn ăn sáu chỗ ngồi. (Lâu lâu, từ chỗ làm về, Bảo có khui một chai và nhấm nháp một mình. Gọi là để nhớ lại một thói quen của người cha thân yêu của mình)…

 

Bây giờ, hai chúng tôi đã vô tình khua khoắng lại những điều như vậy, như khua khoắng một lớp bụi từng bám chặt xuống mặt bàn quá khứ. Chúng tôi đã làm kinh động một giấc ngủ đẹp vừa bay qua vuông sân và khu vườn mới mẻ. Nơi có những cây lựu vừa trổ bông. Những cây quít vừa ra trái… Và những khóm hoa tử đinh hương, hoa toulipe, hoa linh lan thảo, hoa hẹ … Và còn nữa.

Và, tệ thay, trong một ý nghĩa nào đó, tôi và Quỳnh đã vô tình làm cộm lên một tiếng thở dài…

 

Ngôi nhà đó, từng chứng kiến những đám bạn của Trung Học Vũng Tàu ghé lại, ồn ào. Từng ghi nhận những cái bắt tay thật chặt vừa để đo lường sức khỏe, vừa đánh giá sự thành bại của nhau. Ngôi nhà đó, từng nghe ngóng, ngạc nhiên về những mối tình thơ dại của chúng tôi khi còn đi học (tất cả không ngại ngần tố khổ nhau trước mặt các bà vợ… “Hồi đó tao thấy mầy đang theo em X… em Y”…”Hồi đó mầy nhờ tao đưa thư cho em A, em H”… Mầy chứ không phải tao à nhe…?” Rồi cãi cọ… rồi bán cái… rồi… quê một cục…

Vậy đó. Trong phút chốc tự nhiên những gã con trai già nua cảm thấy ngậm ngùi. Những tình yêu bèo bọt hơn nửa thế kỷ còn gì đâu nhắc lại? Họa chăng đó chỉ là cái cớ làm tiêu hao dần những món ăn đúng phong cách nhà hàng Pháp của nữ chủ nhà. Họa chăng chỉ là cái cớ để trái tim ngộ nghĩnh đập trở lại những nhịp bồi hồi, mê đắm. Và cuối cùng, nhắc lại, để cùng tương tư một vùng biển…

Tháng 1 năm 2016, Thọ qua đời. Năm đó anh vừa 70 tuổi. Khi tôi viết những dòng này, tháng 8 năm 2017. Đã hơn một năm rưởi .

Sự ra đi của anh rất thanh thản nhưng gây trong lòng chúng tôi cái sốc lớn. Dù sao, chúng tôi đều suýt soát tuổi nhau. Trên chặng đường dương gian, người nào dừng lại, hay ngồi xuống, hay lìa bỏ cuộc chơi cũng đều làm ngại ngần những bước chân kế tiếp.

Ao ước của Thọ mà tôi từng nghe là anh muốn khi nằm xuống, tro cốt từ sau một hỏa thiêu, gia đình sẽ đem về Vũng Tàu, rải xuống Bãi Trước, nơi từng ghim chặt những dấu chân lang bạt của người con trai út của gia đình “Chùa Tịnh Độ”. Nơi tình yêu rời rộng đậu xuống những bến bờ, trước khi anh thả neo lòng thực sự…

Rồi cũng nghe kể, một lần anh về thăm Vũng Tàu, nhìn thấy một vùng đất rất êm ả, thơ mộng dưới chân núi Lớn, gần Bãi Dâu, anh ao ước được có một căn nhà tại đó.

Bây giờ, những tâm nguyện trước khi chết của anh đã hoàn thành.

Tro cốt của anh đã bay đâu đó trên biển, theo gió để ra khơi. Ra chạm đến những hồn tàu và những neo thuyền mờ mịt. Chắc anh nghe được tiếng sóng va đập vào gành đá mỗi ngày như tiếng va đập của định mệnh. Mỗi đêm, nếu còn đủ đầy những lãng mạn, anh sẽ hóa thân thành một vì sao nằm cao hơn ngọn hải đăng, nhìn xuống mặt biển đời bao la…

Anh cũng không cần tìm kiếm một thửa đất trống ở ngoài Bãi Dâu. Vì trong ngôi chùa của người bà con gần đó, đang lưu lại di ảnh và bài vị của anh.

………..

Patio sau nhà, có sức chứa 20 chỗ ngồi, có nhiều lúc quạnh hiu. Ba con chó giống Fox dễ thương cũng lần lượt theo chủ nó.

Ngôi nhà số 4313 Lauren sẽ thưa dần những đời xe lữ thứ về đậu lại trước thềm parking.

Chiếc ghế xích đu hai chỗ ngồi từ nay sẽ chỉ còn một người ngồi. Chiếc bàn tròn bằng kính cũng vậy, Chỉ có một ly cà phê. Khói lan tỏa yếu ớt mảnh mai như dáng ngồi của người đàn bà góa bụa.

Chị Thọ đưa Quỳnh ra sau vườn để cắt cho Quỳnh những cọng rau. Chúng đang vươn mình hớn hở tươi xanh, mặc cho mùa hè đang lầm lũi. Từ một chiếc ghế có triệu chứng già nua, chiếc Jacket màu nâu lợt mà Thọ thường mặc khi ra ngoài mùa lạnh, đang hờ hững nơi lưng dựa. Những sợi vải không phải cũ mà giống như cũ, nên lòng thấy bâng khuâng? Tôi quay nhìn chị. Lòng chợt đắng nghe sững sờ hai câu thơ: “đập cổ kính mong tìm thấy bóng/ xếp tàn y lại để dành hơi…”

………

Khi ra xe, vẫn cái ôm chặt như ngày nào chưa hề lạc mất nhau, chị nói, giống như Thọ từng nói với tôi. “Hãy bảo trọng và giữ gìn sức khỏe”…

 Qua vai Quỳnh, qua chiếc áo đầm in hoa tôi thấy màu nắng sáng Chủ Nhật đang khiêu vũ. Rực rỡ không kém và cũng buồn đau không kém. Và thêm một câu nữa: “Hãy giữ hoài cái hạnh phúc đang có”… Chị nói với chúng tôi hay là nói riêng với chị ???

Tháng 8. 2017.

PNY

 

 
 
 
 

Thursday, July 6, 2017

nước mắt chị rơi là không thật

văn
phạm ngũ yên
 

Khi em quay đầu nhìn lại, và chắc là em sẽ không thấy tôi đứng nhìn theo. Trong hành lang của quán cà phê Két không có tiếng người. Bàn ghế trống vì trời mưa… Nhưng em không chịu lấy cây dù của tôi để che. Em giận tôi rồi.

Buổi sáng nghe ám ảnh mùi bông sứ ẩm ướt, bị bẹp dí dưới đường. Biển còn ở phía xa và em quay lưng liêu xiêu một màu áo trắng. Cây gậy em chống xuống mặt đường nghe như những mũi giầy giận dỗi.
Lần đầu tiên kể từ ngày tôi biết em, em đi mà không cần có tôi…
Mùa nầy mưa bất chợt nên không ai ngạc nhiên khi nắng mới vừa chưa kịp trở mình đã lặn vào lá cỏ. Bàn tay lạnh như chưa từng nắm một bàn tay. Tôi thấy buồn đến lạ.
Chỉ cần em đủ mạnh để đứng vững và tôi mong em quên đi những vì sao không kịp khóc bên trời. Chỉ cần em cháy hết mình và tàn vào những khát khao. Để đêm cũng tàn mình theo tiếng hát em không cần trau chuốt.

Bên kia phố, những cửa hàng đang rũ bỏ cái rét mướt sau những lối cửa ra vào. Tiếng chân mưa thưa dần và ngừng hẳn. Tôi gọi phone cho người tổ chức chương trình chiều nay là sẽ không đến được vì tôi đang đau lòng. Đầu giây bên kia không có ai trả lời…
………..

Một đêm của tuần lễ trước sinh nhật, đêm thứ bảy, tôi chạy xe từ nhà hàng Gành Hào về quán Phố Xưa để kịp buổi diễn tại một Góc Thiên Đường (cũng là một phòng trà). Con đường vòng núi về đêm phẳng phiu như một lá phổi chưa từng biết qua mùi khói thuốc. Lúc đó là 1 giờ sáng. Những âm vọng nếu có, là tiếng sóng va vào gềnh đá, tiếng gió thổi trên táng lá dừa cong veo. Và tiếng xe gắn máy kéo theo những thao thức đêm. Chỉ thế thôi, nhưng đủ làm tôi hạnh phúc.

Đến con đường Trần Hưng Đạo giữa trung tâm thành phố, một đám đông áng chừng mấy chục người đang đứng ngồi lố nhố. Tôi phải chậm xe và chạy vòng thật chậm sau lưng họ, tìm kiếm một lý do làm bực mình. Mới đầu tôi cứ tưởng một tai nạn giao thông và cảnh sát đang giải quyết những tình huống. Nhưng càng lại gần tôi mới biết là không phải. Một chương trình văn nghệ tự phát của ai đó. Không có lều sạp hay sân khấu hoành tráng. Họ định chơi nổi lấy tiếng chăng? Chừng vài ba ngọn điện 75 watt rọi ánh sáng về một tam cấp rộng trước tòa nhà mà trước đây là trụ sở của Văn Hóa Thông Tin. Một người đang đánh đàn và một người khác đánh trống. Tiếng guitar lênh đênh như dềnh biển xô lấp một chân trời. Một biểu ngữ viết bằng sơn màu vội vã, nguệch ngoạc. “Lời Ca Từ Trái Tim”. Thực hiện bởi Những Người Khiếm Thị.

Tiếng hát có lúc dạt trôi xuống lòng đường. Nơi những xe cộ cũng dừng lại lắng nghe. Nơi những đám đông đa số là những người trẻ và những con vạc ăn đêm. Giống tôi.
Tiếng hát mới đầu tinh nguyên, xa lạ. Rồi gần gủi khiến người nghe mang cảm giác nao lòng. Tiếng hát điềm nhiên không cần khán giả nhiều hay ít vì người hát có nhìn thấy ai đâu?

Người thanh niên rất trẻ và nụ cười rất ngọt. Đêm cũng không đủ ấm và cũng không ai muốn nhìn vào đôi hốc mắt khô của em để mãi mê nghe những giọt vàng lăn xuống phố. Bài Tình Lỡ của nhạc sĩ Thanh Bình đang đi vào tận cùng của cô đơn. Tận cùng của thua thiệt.
Rất lạ, em hát, giống như đã từng trưởng thành đi qua khổ đau. Nhưng còn nụ cười kia, có bao nhiêu tháng năm đâu để mà chôn vùi khép kín?

Tôi không còn hứng thú để tiếp tục buổi trình diễn tiếp theo ở Quán Thiên Đường. Bỏ mặc những thần tượng và những khán giả ái mộ. Bỏ mặc một hợp đồng “nặng túi” và gác lại những niềm vui tạm. Mọi chuyện để ngày mai. Tôi dựng xe , len lỏi đến gần sân khấu, không quên khóa cổ cẫn thận chiếc SH mới vừa tậu tháng rồi. Vài người nhận biết tôi và chào bằng một cái vẫy tay kín đáo.
Đó là một ngày gần tháng 10. Đêm tươi nhưng lạnh đủ làm se da. Tôi kéo vạt áo khoác để bước lên sân khấu, đứng kế em. Em vẫn chưa biết tôi đứng cạnh, cho đến một lúc, giữa hai chỗ  lặng của bài hát, em quay về phía tôi. Có thể mùi nước hoa không thoang thoảng vướng vít mà quá đậm bên mũi em. Em cười. Nụ cười không dấu giếm sự xúc động, chở che.
Rồi bài hát chấm dứt. Khán giả vỗ tay. Vừa tán thưởng em, vừa ủng hộ sự hiện diện bất ngờ của tôi.
- Chị tình cờ đi ngang đây và nghe em hát… Tôi nói. Chị không cầm lòng được, ghé lại. Em hát hay tuyệt vời. Vũng Tàu giấu em kỹ quá, nên bây giờ chị mới biết em…
- Em cám ơn chị.
- Chị là Lệ Biển. Em tên gì?
- Em tên Phục.
- Em hát bao lâu rồi?
- Mới đây thôi chị.
- Giọng của em hát Bolero truyền cảm lắm. Chị thì không chuyên về Bolero nhưng muốn hát với em… Cho chị góp phần gây quỹ chung với em.
- Hân hạnh cho em quá.
- Em muốn hát bài gì?
- Sầu Tím Thiệp Hồng được không chị? Để đánh dấu ngày em biết chị…
- Được. Chị không thuộc bài này nhưng em cứ hát đi rồi chị hát theo em.

Tôi nhìn xuống bên dưới. Có ai vừa đưa chiếc Iphone và đã download giùm bài hát.
Người chơi guitar vừa điều chỉnh âm thanh trên những dây đàn.
Còn tôi, tôi thấy vạt áo che vừa không đủ ấm, vừa không đủ kín hai gò ngực mà ban chiều tôi dự định hơi sexy chút đỉnh trước khán giả. Dù sao, em đã không thấy tôi. Dù sao, chỉ là một đêm thả lòng ra một chút, thôi mà…
- Em vào trước đi… Tôi nhắc Phục.
… “Từ lúc quen nhau chưa nói một lời gì, tỏ tình ta mến nhau”…
“… Nhiều đêm ngắm sao mà ước duyên tình mình bền lâu…” Tôi nối nhịp…

Lạ thay, càng hát, tôi thấy Phục càng dạn dĩ còn tôi thì đang trải cạn đời mình sau những giấc mơ buồn. Tôi đang đuổi theo cái rét đầu tiên vừa mới về thành phố hay đang đứng lại bên bờ vực của bình yên. Nhìn xuống sự hấp hối trái tim mình. Gió từ biển thổi về và bàn tay tôi đã đôi lần khép lại vạt áo.

Đêm, đông dầy những kẻ lang thang đường vừa ghé lại. Có bao nhiêu người đi qua và lòng mình oằn xuống giữa hai miền thương nhớ.
Đã có nhiều đêm tôi luyến tiếc một giấc mơ, và nhận ra giấc mơ đó không chịu ẩn náu. Nhưng đêm nay, giữa góc đường phố quen nhưng lòng chợt lạ, tôi nghe tiếng hát mình cũng lạ và không còn ấm…
Những chiếc lá có vàng kịp để bay vào trong giấc mơ và đậu lại? Biết đâu…

Một ngày tôi đưa Phục vào phòng thu âm riêng của tôi và dàn dựng cho em một chương trình chuyên hát những dòng Bolero tiền chiến. Một tiếng hát thắp sáng cho đời, trong khi chính em đang ở tận cùng tăm tối.
Có lần, giữa hai bài hát, em thú nhận với tôi là em hát không có hồn như đêm hát ở sân khấu tạm bợ bên đường.
- Có điều gì không phải là em, đứa con trai mù bên góc đời bụi bặm…
- Sao vậy?
- Em chẳng biết vì đâu.
- Chị thấy em hát vẫn hay và giọng em càng lúc càng trưởng thành hơn mà…
- Lúc em đứng hát không có chị, em thấy mình tan thành nước …
- Có thể em thể hiện được em, khi đứng một mình…
- Lúc chị đứng bên cạnh em, em không biết chị là Lệ Biển nổi tiếng các phòng trà. Sao chị chọn cái tên đó?
- Chị có chọn đâu. Đó là tên ba mẹ chị đặt. Sao?
- Nó không vui. Một biển nước mắt…
- Uh. Nhưng người có cái tên đó đang làm em vui mà?
- Chị buồn, nhưng có đẹp không? Em tưởng tượng chị rất đẹp…
- Sao em nghĩ vậy. Chị không đẹp và là một cô gái trời bắt xấu.
- Em không tin. Em đã từng thấy những cô gái đẹp có giọng nói như chị…
- Sao em biết?
- Trước khi … em bị mù…
- Em chưa nói chị nghe lý do làm sao em như vậy?
- Em bị tai nạn xe lúc em 10 tuổi ở Sài Gòn. Cả gia đình em không có ai sống sót.
- Chị xin lỗi em. Và bây giờ?
- Em đang 25. Em về Vũng Tàu vì trường Khuyết Tật có một bộ phận cần em. Vậy là em chuyển về đây… Chị….
- Sao?
- Em không muốn hát ở phòng thu âm. Chỗ của em là trên đường phố. Phục thở dài.
- Nhưng em có một tuổi trẻ trước mặt. Hãy quên những năm tháng đau buồn và đừng nhìn lại phía sau…
-….
- Ý chị nói là em có một chất giọng rất tốt, không phải ai cũng được như vậy…
- Em từng có một giấc mơ khiêm tốn và sống chen chúc ngay trong cả giấc mơ. Nhưng chị đã làm thay đổi mọi thứ.
- Giấc mơ nào cũng lộng lẫy, dù nó chật hẹp đến đâu. Hãy tin như vậy.
- Em tin chị…

Tôi nhìn trong hốc mắt em. Không có màu sáng nào ẩn dụ dưới đôi chân mày rậm, khỏe. Và ước chi, nếu em đừng mù, tôi sẽ thấy màu biển xanh êm ả dưới một chân trời. Và rất lâu, rất lâu tôi mới thấy một ngày thong thả, trong một thành phố đầy gió, khi tôi mời em đi tiệm:
- Mình lên tòa nhà ba tầng màu xanh kia ăn và uống một chút gì đó…
Tôi chợt hối hận là nói màu sắc với em. Nhưng em dường như không nghe.
Em đi bên cạnh tôi và cây gậy thỉnh thoảng đưa ra dọ dẫm. Tôi nói:
- Em xếp gậy lại đi. Chị dẫn đường cho em.
Em nghe lời và xếp lại gậy.
Tôi kêu taxi và chỉ đường ra quán Két…

Buổi trưa nắng vồn vã trên vai áo của tôi và em. Xuống xe, Tôi dẫn em bước lên một bậc thềm. Rồi một bậc thềm để chạm chân vào tấm thảm đan bằng thân dừa. Có in hình trống đồng nằm cùng với những hoa văn trên mặt.

Nơi này ngày xưa là ngã ba có một con đường dẫn lên ngọn Hải Đăng. Mặt trước quán nhìn ra biển và phía khác là bến đậu của tàu cánh ngầm. Tôi không biết tôi bị hấp dẫn bởi chiếc quán có cà phê ngon- hay bởi cái tên nửa tây nửa ta ba rọi đó. Em đi bên tôi không vồn vã. Cũng không cần dò dẫm.
Ngày lạnh vắng và người đi vội vàng. Những chiếc xe gắn máy lao nhanh nuốt đoạn đường ngắn ngủn. Ngày vẫn non màu lá và biển đắm đuối làm sao.
Ở một chỗ giao nhau của ngã ba đường. Cây bàng hiện ra như một dấu hỏi.
Có cả ngàn cách để đè nén một tình cảm vì biết rồi sẽ không đến đâu. Khi tình yêu mang màu sắc nghịch lý cũng là lúc mà tôi thấy tôi không dừng lại được.

………

Tôi giống như một người chị hư hỏng khi để đầu em gối lên ngực mình. Tôi vẫn nghe được hơi ấm từ em và dù không nhìn thấy, tôi biết em cảm nhận được sự xấu hổ rập rờn trên da thịt. Bên cạnh tôi, gã con trai vừa 25 tuổi đã tan lạc thần phách và mãi mãi là một cánh buồm sa bại. Em hôn tôi. Cái hôn đắn đo nhưng hàm chứa những dung tục. Những hứa hẹn đi qua đời nhau.
- Đây là nụ hôn thứ nhứt của em. Còn chị?
- Không nhớ… Để chị nghĩ coi…
Em giận dỗi:
- Vậy chị còn đi bên cạnh em để làm gì? Và còn những giọt nước mắt vừa mới đây?
- Đừng bắt chị phải nói dối về một trái tim. Hôm nay nó vừa mới tan vỡ…
Tôi nói.

Lúc đó là 4 giờ chiều, ngoài kia.
Khi tôi bật công tắc đèn để bóng tối tràn ngập gian phòng ngủ độc thân cũng là lúc bản năng của phái nữ chồm lên. Em không thấy điều này và đến khi em biết ra thì những phản ứng từ em cũng yếu ớt. Tôi nhớ những giọt nước mắt tôi có rơi xuống chạm vào môi em.
- Có quá đáng hay không? Khi nghe chị nói là chị… thích em?
- Có. Nhưng cảm giác không giống như lúc chị leo lên sân khấu đứng bên cạnh.
- Lúc đó chị chưa từng biết em. Lúc đó thành phố tươi nguyên không hề có một gã con trai dù không nhìn thấy cuộc đời nhưng đã dẫn người khác mộng du.
- Từ lâu rồi em không được nghe ai nói với em điều này.
- Tình yêu đôi khi là chuyện của một người. Nhưng nếu có một ai đó hiểu được cái cảm giác của mình và im lặng nghe mình nói… thì tình yêu không còn là riêng rẻ.
- Chị chưa trả lời em câu hỏi.
- Hôm nay sinh nhật chị. Với những cái hôn nóng vội không tỉnh táo thì có vài lần. Nhưng cái hôn dành cho ngày sinh nhật thì mới đầu tiên.
- Chị làm em muốn khóc. Nếu em biến mất, liệu chị có nhớ em không?
- Nhớ chứ em.

Từ bao giờ, tôi ghét những thói quen, những ký ức.
Tôi cũng không thích sự đoán xét của lý lẽ đè lên trái tim.

Có lúc, chúng tôi nằm quay lưng về nhau. Mùa thu có mưa đêm và kéo dài đến sáng. Bên cạnh, hơi thở em nhẹ và khít khao đến nỗi tác động lên chăn nệm. Tôi thức nghe hạnh phúc mĩm cười giống như lòng thuyền mắc cạn nằm nghe triều nước dâng.

Người đàn bà giống như một mùa biển êm. Chưa từng yêu chưa từng si và chưa từng trầy xước. Nhưng sau một giấc ngủ đau và chạm lại giấc mơ buồn, người đàn bà sẽ sống mặn mà hơn.
Đó là lúc em quay về phía tôi. Gò má phẵng phiu có lún phún râu mọc vì thức khuya cạ vào vai.  Em đang cười với ai đó trong giấc ngủ, biết đâu chính là tôi? Đêm hấp dẫn và quyến rũ lạ kỳ. Mọi thứ vẫn như mới ngày hôm qua.

Tôi nghĩ đến lúc tôi vào bếp để làm một món ăn nào đó, một thức uống nào đó, em vẫn chưa tỉnh thức. Em vẫn nằm co người như một con sứa nằm phơi giữa mùa biển động, mắt không cần mở nhưng vẫn nhìn thấy hạnh phúc từ mỗi cái trở mình. Em còn quá trẻ để chạy theo những người đàn bà xa lạ xinh tươi. Nhưng cũng kịp già để làm một tinh cầu bay qua những đời giông bão.

Gần sáng. Tôi đi vào phòng tắm và xối nước. Đó là lúc định mệnh như vòi sen xối xả đời tôi…
Chuông điện thoại để bàn kêu liên hồi. Phục nửa thức nửa ngủ với tay cầm điện thoại. Cơn váng vất khiến em không muốn trả lời. Tiếng người đàn ông bên đầu giây oang oang, không cần biết đêm có dài ra hay ngắn lại…
“Em đang ở đâu??? Đang làm gì?
Anh tìm em ở phòng thu âm từ chiều đến giờ. Chỉ muốn mời em đi ăn tối.  Và anh còn phải nói lời cầu hôn của anh nữa? Gọi lại cho anh…”

……….
Nếu có bốn mùa xuân hạ thu đông thực sự ở đây, trên vùng biển này, tôi sẽ nhớ mãi về mùa thu. Cũng chính mùa thu tôi chia tay với em. Chỉ một tin nhắn mà làm nên bốn mùa, đủ cả nắng mưa. Đủ cả gió biển làm nước biển mặn như lệ đời. “Tên của chị có nghĩa là biển nước mắt”. Em từng nói, còn hơn một lời tiên tri.

Buổi sáng nay trời cũng mưa.
Em nói, mà không muốn nhìn tôi. (một cô gái trời bắt xấu theo đúng nghĩa nhe em):
- Buông tay đi, có người khác chờ.
- Chỉ vừa mới quen mà chúng ta làm đau nhau nhiều quá vậy?
- Không lẽ chị muốn em chờ nghe chị đóng sập cánh cửa rồi mới chịu quay lưng? Không lẽ nước mắt chị rơi là không thật?
- Được, chị sẽ dừng lại, nếu em muốn.
- Em sẽ không dừng lại, nếu em không nghe được tin nhắn. Sao? Chị định kết hôn?
- Nếu chỉ một tin nhắn mà chị chưa trả lời… là … hết chuyện vậy đó? Là kết thúc dễ dàng ở đây?
- Em chỉ nghe đúng điều em muốn biết. Chị lừa dối bản thân nhưng đừng lừa dối người khác!
- Vậy sao?

Em dứt khoát bỏ đi dù trời đang mưa. Cả cây dù em cũng không đụng tới.
Tôi nhớ khi đó tôi có nói:
“Hãy trân trọng từng phút sống của mình. Và đừng ảo tưởng về lời hứa tình yêu của ai, ngay cả chị. Hãy nghe và quên đi. Nhớ là không có ai yêu mình mãi mãi. Chị không biết sau này em thành đạt như thế nào, nhưng nếu có một lúc nào em hồi tưởng lại từng có những ngày em đi mà không cần cây gậy trên tay, chị hi vọng em sẽ thấy lòng ấm áp. Lúc đó chúng ta ở xa nhau rồi. Còn chị, chị rất nhớ món quà em tặng chị ngày sinh nhật. Nó không nhiều nhặn là bao. Nhưng chị rất vui và không có gì để tiếc…

Còn bây giờ em ra khỏi đây và đếm những bước chân sau khi đi xuống tam cấp. Trên đường đi đến đó, hãy nghĩ về những gì chúng ta đã từng, đã chia sẻ. Khi em hướng về phía trước, là bờ biển và một cung đường đầy gió. Gió sẽ làm mát trái tim em và lau giùm em những ngấn lệ. Còn nếu em hướng cây gậy về phía tay phải, có những vạch vôi dành cho người đi bộ… là bãi đậu taxi, tức là tự mình kết thúc…”./.

PNY.
Tháng 6 2017.

 

 

Friday, June 30, 2017


EM TÔI
Phạm Ngũ Yên

Tôi thứ tư còn em thứ sáu.
Năm 2014 tôi về thăm Vũng Tàu. Nhà em gái tôi ở gần hang Ông Hổ. Căn nhà nhỏ và thiếu trước hụt sau ngoài một chỗ để ngủ nghỉ, một phần phía trước dùng bán cà phê cho dân ở cùng xóm. Trước ngày tôi về lại Mỹ  hai mẹ con mời tôi ăn một bửa cơm trưa. Nhà không có bàn, ngồi dưới đất vừa ăn vừa nghe cái mát lạnh của nền xi măng lan tỏa dưới bàn chân để không.  Tiếng xe gắn máy vụt qua cuối hẻm và tiếng con nít cải vã với nhau về một trò chơi nào đó. Từ nhiều chục năm rồi tôi mới có dịp ăn bửa cơm ngon miệng đậm nét gia đình. Em biết tôi thích cá đục kho tiêu và rau muống xào tỏi nên đã làm hai món đó. “Anh Tư ăn tự nhiên nghe”. Em nói…

Tôi ngủ qua đêm tại căn nhà dưới chân núi. Nửa đêm không ngủ được, nghe tiếng gió thổi từ biển về, vòng vo, rượt đuổi nhau  và cuối cùng  tụ lại dưới những hàng bông sứ. Con gái em, Bé Thơ, đi làm ca chiều và trở về nhà gần giữa đêm. Tôi nằm nghe tiếng mở cửa, tiếng dội nước và tiếng của thạch sùng chặt lưởi. Tôi nhìn lên trần nhà, dưới ánh điện mờ nhạt, mái tôn cũ in hình những rảnh cong bị thời gian làm rĩ sét  giống như đường rầy chạy ngang qua những sân ga. Những cuộc đời không hội tụ.
Trở lại Mỹ, với một bố cục buồn bã như vậy, tôi viết bài Gởi Lời Thăm Mùa Xuân.
…………..
Nhớ khi Saigon sụp đỗ, tôi cũng vừa giải ngũ về. Lang thang từ nơi này đến nơi khác, cuối cùng không còn chỗ để lang thang, tôi trở về sống cùng má tôi. Căn nhà lọt sâu trong hẻm Lê Lai và Nguyễn Thái Học, bên kia đường là bánh bèo  Nhị Nữ. Nơi căn nhà đó, em tôi ở tạm cùng Má tôi, vừa làm thợ may vừa mở lớp dạy. Lúc đó em vừa có tình yêu. Đời sống hơi vất vả nhưng không đến nỗi nào. Hai lần đổi tiền em vẫn trụ được. Đến lần thứ ba, em bệnh. Em may ít hơn và bớt thâu nhận học trò. Má tôi không biết làm gì ngoại việc bếp núc, mỗi tuần vài ba ngày bà đi làm công quả ở chùa. Tôi làm một đứa con trai thất thời  lỡ vận sống nhờ em tôi. Rồi may mắn được định cư ở nước ngoài. Và một thời gian nghe tin em vẫn còn bịnh. Còn Má tôi thì mất.

Cách đây hai năm, em tôi bán căn nhà riêng của hai mẹ con ở đường Trần Xuân Độ, Vũng Tàu dọn lên Sài Gòn. Vẫn hai mẹ con sống cùng nhau và khi tôi gọi về, nghe em nói đời sống cũng tạm. “Chỗ mới không rộng rãi lắm, nhưng mai mốt anh Tư có về, cũng có phòng riêng cho anh Tư ở”…
Tôi hứa với em... Nhưng chắc không kịp nữa rồi.
Thứ sáu vừa rồi (23 tháng 6 năm 2017) em vừa rời bỏ đời sống phiền muộn này để về gặp lại Ba, Má tôi, và ông bà ngoại, ở một nơi chốn nào đó. Em đi bình an, thanh thản và không kịp nói với ai lời chia tay. Ngay cả con gái thân yêu của em…
Tôi tự hỏi cuộc đời sao có nhiều nghịch lý quá vậy? Tự hỏi, mà bồi hồi vì không giải đáp được và nghe cay ở mắt. Năm nay em tôi 66 tuổi.

Chúc em sớm siêu thoát. Và vui thỏa ở một nơi không có buồn rầu, không có đau khổ, như những ngày tháng cũ của em. Như tình duyên buồn bã của em. Tạm biệt nhé…
 
P.N.Y
 
 

 

Saturday, June 17, 2017


CHA , CÓ BAO GIỜ LÀ CŨ
TRỊNH SƠN

 
Tháng sáu bão về cây khế rụng kín sân
Mận cũng rụng trắng trong ngần hoa cánh vở
Tuổi thơ trôi qua bao lâu nay ùa về một thuở
Ngày con chập chửng xách vở đến trường Cha là người dắt bước đầu tiên.

Đường làng nhỏ, lớp học nhỏ còn nguyên mùi kỷ niệm
Mẫu giáo ê a, đọc theo cô cho cái miệng nó tròn
Mấy ngày đầu Cha chấp bước cho con
Rồi sau đó bận vùi nương rẫy con lon ton tự đến
Không lá, không mầm, không chồi... chỉ là mẫu giáo trường quê.

Chiều ra về, có những buổi chiều dài đến lê thê
Cha hứa đón nên con tin ngồi đợi
Con cú ăn đêm, lủi vào chiều chới với
Đêm xụp xuống rồi mà chẳng thấy Cha đâu!

Mím môi gọi, tiếng con vang xa lan khắp địa cầu
Thì mới thấy đầu đường Cha bước tới
Bóng Cha lom khom áo tơi còn chưa cởi
Con tự hiểu vụ mùa nên phấn khởi mà quên.

Nhớ những đường cày con dắt bò một bên
Vun những ụ khoai, vét sâu lòng rảnh mía
Nhớ những đêm mưa đèn soi bốn phía
Con ếch mập ù, con bì bỏm lội theo Cha.

Chẳng muốn nhớ làm chi ngày đó đã quá xa
Nhưng sao thỉnh thoảng nó cứ ứ đọng rồi lân la gợi nhớ
Ký ức cùng cha neo vào một thuở
Níu tuổi thơ nào trong vắt của con xưa.

Thời gian trôi, năm tháng cũ đâu còn
Lớp học cũ giờ cũng đỏ son màu ngói mới
Gò đất hôm nao, giờ là cả ngôi trường vời vợi
Rộng, cao, uy nghi... đi qua rơi kỷ niệm mất rồi!
Cha cũng đã xa tôi.
 
T.S
 

 

Friday, May 19, 2017

HÓA DUYÊN EM
NHƯ PHONG

 
Từ thuở em về xanh giấc mộng
ta ngồi phủi bụi những trang kinh
bụi bay phủ lấp lời bát nhã
nhìn xuống nhân gian bạc trắng tình

em khoát áo lam đi về núi
ta khoác lên mình áo sa di
nên bước xuống đời đi khất thực
khi tăng, khi tục, lúc sầu bi

ta hoá duyên em chút tình thôi
mai đem về núi lánh xa đời
cũng có chút tình nơi nhân thế
để thương để nhớ để chơi vơi

từng bước chân rơi trên sỏi đá
bình bát trống không hồn đi hoang
gió tục mưa trần ta hành khất
em nơi nào sao không hoá duyên

em lửng lơ giữa cõi nhân gian
lời kinh chưa thuộc sao vội vàng
em lánh xa đời xa trần thế
hay sợ lạc loài giữa nhân gian
N.P
 

 
HẠ ƠI…
ĐẶNG KHOA

 
 
 
 
 
 
 
Hạ chiều nay như sắp cũ mất rồi
Một nửa phượng đã rụng rơi tan tác
Nụ bằng lăng mới hôm nào ngơ ngác
Nay hồn hoa đã lạc phía hư linh...

Vẫn còn đây với hạ những ân tình
Trong trăn trở tiếng gieo mình của lá
Trong muôn kiếp nợ ba sinh chưa trả
Trong im lìm hóa thành đá mồ côi...

Vọng đâu đây tiếng chiều gọi hạ ơi
Hãy nán lại nghe sầu rơi nhân thế
Mây oằn vai gánh nhớ lằn dâu bể
Dỗi hạ vàng có thể cũ rồi sao…

Một chút gì thoáng qua chợt hanh hao
Trong nắng hạ xôn xao bên lối nhỏ
Có ai thương nửa hạ vàng quá khứ
Mà nghẹn lời…
Ứ hự…
Đến tàn canh…

Đ. K