Monday, November 21, 2016

VỀ NHÀ MẸ
NGUYỄN TUYẾT HẠNH











Con đặt chân lên bậc thềm rêu
Tưởng bóng dáng mẹ xưa thường qua lại
Lưng áo nâu đẫm mồ hôi mướt mải
Vành nón nghiêng thăm thẳm một ánh nhìn

Con trở về căn nhà vắng lặng im
Chỗ mẹ vẫn ngồi trống huơ hút gió
Con bạc tóc bật khóc như trẻ nhỏ
Nức nở trong lòng mẹ ơi, mẹ đâu...

Con vẫn biết mẹ đi xa đã lâu
Mà trái tim con dường như không chấp nhận
Bông hoa loa kèn rũ buồn ngơ ngẩn
Hương hoa thơm chợt lễnh loãng làm sao

Con trở về nhà với nỗi nhớ nôn nao
Sao thèm thế vị canh chua mẹ nấu
Quả trám đen, tương cà rau đậu
Món chả rươi nóng ấm tiết mưa phùn

Con trở về chạm kí ức run run
Đâu cũng thấy ảo mờ hình bóng mẹ
Trên bàn thờ khói hương bay thật nhẹ
Con nức nở trong lòng mẹ ơi, mẹ đâu...

Mẹ xa rồi nỗi nhớ càng đậm sâu
Trong lòng con mỗi khi về nhà cũ
Những kỷ niệm trào dâng như thác lũ
Con nức nở gọi thầm, mẹ ơi, mẹ đâu…
NTH

1 comment:

  1. This comment has been removed by a blog administrator.

    ReplyDelete