Wednesday, January 4, 2017

viết cho tháng 12

thơ
phạm ngũ yên






Em là chim hồn nhiên
Bay qua ngày rất lạnh
Cuối con đường khô tạnh
Mơn trớn một vòng xe

Trên trán ngày hôm kia
Miếng hôn vừa chạm xuống
Bàn tay nào luống cuống
Vạt gió ùa qua vai

Anh không còn măng mai
Để nghe lòng huyễn hoặc
Nỗi buồn như lẫn quất
Úp mặt vào cơn say

Sương mù về quanh đây
Tiếng cười không đủ ấm
Có màu son rất đậm
Che lấp lời thơ anh

Bài thơ đầu mỏng manh
Cái thời nghe biển hát
Bông sứ gầy rơi lạc
Làm trắng tháng mười hai

Một góc đời chIa hai
Em muốn về bên đó
Áo ơi đừng lật gió
Giữ kín mùi hương em

Trong giấc mơ vườn đêm
Sân nhà ai đã tuyết
Những cây bàng lá biếc
Lấp lánh màu bể dâu

Những mảnh đời lao xao
Có nằm yên bí mật?
Những tờ thư thứ nhất
Có còn trên gối riêng?

Những cuộc tình thiêng liêng
Rất đắng cay và ngọt
Như rượu vừa mới rót
Buồn đã chảy vào ly

Em con tàu mãi đi
(Những ga đời rất đẹp)
Giữa hai đường ray thép
Viên sỏi già nằm im

Những ngày này lim dim
Ngã tư đèn xanh đỏ
Nghe nỗi buồn của gió
Đánh dấu ngày chia tay

Tháng chạp còn hây hây
Đuổi theo mùi hương sắc
Em vẫn còn mướt mắt
Sau những ngày quay lưng

Cánh bướm chiều dửng dưng
Môi em màu cẩm chướng
Mặt trời chưa lặn xuống
Mùa đông đã qua đâu?

Những con chim mùa sâu
Hót lên lời vô cảm
Những tình yêu ngắn hạn
Vừa dừng lại sáng nay…

……………….
P.N.Y

Wednesday, November 23, 2016


BÊN KIA TẢ NGẠN
NHƯ KHÔNG

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những lục địa lặng lẽ trượt khỏi nhau
Từ nhiều thiên niên kỷ
Cơn địa chấn bên trong âm thầm đứt gãy
Nên những lục địa sinh non
Nay chỉ đứng một mình

Những lục địa người quá đỗi chênh vênh
Cái tên cũ không còn tồn tại nữa
Vùng đất ngày xưa là vùng đất dữ
Cơ hồ như
Từng chẳng thuộc về nhau

Chiếc lá nho của Eva cũng đã bạc màu
Sắc lá chẳng còn xanh màu xanh trước
Những chiếc xương sườn suốt đời thất lạc
Những phận người cứ ngỡ đã song song

Chẳng kịp trao nhau dẫu một nụ hồng
Chẳng kịp biết giữa lòng nhau thăm thẳm
Chẳng kịp hiểu nụ cười sao ảm đạm
Ngàn trùng xa có dễ trở nên gần ?

Những số phần mặc định giữa trần gian
Như những lục địa chẳng thể nào như trước
Những định mệnh suốt một đời thoi thóp
Nên trái tim đau lặng lẽ vô cùng

Những đời sông có thể nhập chung dòng
Trước khi tự kết liễu mình
Hòa tan trong biển lớn
………………………………………
 
Em rồi đã bên kia bờ, tả ngạn
Những dòng sông cách trở tự bao giờ
Mối tình cũ giữa lòng nhau phai nhạt
Anh một đời hữu ngạn đứng trơ vơ…

N.K
11/2016

 

 

Monday, November 21, 2016

VỀ NHÀ MẸ
NGUYỄN TUYẾT HẠNH











Con đặt chân lên bậc thềm rêu
Tưởng bóng dáng mẹ xưa thường qua lại
Lưng áo nâu đẫm mồ hôi mướt mải
Vành nón nghiêng thăm thẳm một ánh nhìn

Con trở về căn nhà vắng lặng im
Chỗ mẹ vẫn ngồi trống huơ hút gió
Con bạc tóc bật khóc như trẻ nhỏ
Nức nở trong lòng mẹ ơi, mẹ đâu...

Con vẫn biết mẹ đi xa đã lâu
Mà trái tim con dường như không chấp nhận
Bông hoa loa kèn rũ buồn ngơ ngẩn
Hương hoa thơm chợt lễnh loãng làm sao

Con trở về nhà với nỗi nhớ nôn nao
Sao thèm thế vị canh chua mẹ nấu
Quả trám đen, tương cà rau đậu
Món chả rươi nóng ấm tiết mưa phùn

Con trở về chạm kí ức run run
Đâu cũng thấy ảo mờ hình bóng mẹ
Trên bàn thờ khói hương bay thật nhẹ
Con nức nở trong lòng mẹ ơi, mẹ đâu...

Mẹ xa rồi nỗi nhớ càng đậm sâu
Trong lòng con mỗi khi về nhà cũ
Những kỷ niệm trào dâng như thác lũ
Con nức nở gọi thầm, mẹ ơi, mẹ đâu…
NTH

Friday, November 11, 2016

một chút buồn đầu thu

thơ
phạm ngũ yên


















 
Nếu có kiếp sau mình đi lại từ đầu
Cùng nắm tay nghe những đường gân nóng hổi
Những hoa sứ của một thời nông nỗi
Vừa buông cành bay hết cả về anh

Biết nói gì khi anh vẫn là anh
Vẫn cứ chậm chân trên góc đường nắng gió
Biển sáng hiền ngoan nhưng cuối ngày chảnh chõ
Thổi vào đất liền bao điệp khúc mưa mưa

Em một thời con gái giấu se sua
Biết giữ tiếng cười riêng cho những ngày vụng dại
Những hương sắc như chưa từng tung tãi
Riêng với đời - và riêng một anh thôi…

Ngày trở mình theo tiếng gọi… anh ơi
Em chợt lớn khôn nhưng cũng vừa té ngã
Những hạnh phúc phù hư những giọt sầu rất lạ
Chảy ngược xuống đời làm sông khóc bao la…

Em có còn cửa biển của … người ta
Cho một cánh buồm héo hon cuối đời về neo lại…
Cho những bước chân suốt một thời kinh hãi
Rượt đuổi tình yêu nên trượt một chỗ dừng…

Mùa thu rồi mà cây vẫn dửng dưng
Chưa đủ lá vàng để màu xanh bức rức
Những ngọn điện bâng khuâng nơi nhà ai vẫn thức …
Thắp môt lần mà cháy suốt già nua

Mưa tạnh rồi em đã hết buồn chưa?
Khi tình đã bớt đau và bàn tay bớt lạnh
Góc giường chênh vênh bóng trăng gầy kiêu hãnh
Tiếng hạt nẩy mầm trong góc lá xuân xanh

Ly cà phê buồn va vào chiếc muỗng lanh canh
Như em va vào anh một đôi lần lầm lỡ
Thời gian chậm rì nhưng cả hai người đều lỡ
Đều về đến sau trên những vạch vôi đời

Để cuối cùng giọt lệ chảy song đôi
Em ghẻ lạnh đời mình thêm chút nữa
Từng chiếc lá khẽ khàng nơi ngạch cửa
Có người đàn bà ngồi thả nhớ bay cao

Không phải tình đầu cũng không thể tình sau
Mà sao hôm nay giữa bốn bề vàng ấm
Có người chờ nghe một lời tình sâu đậm
Nhưng đã lạt rồi từ những tháng năm

Em thật gần nhưng cũng rất xa xăm
Niềm vui oằn rơi trên nỗi buồn thừa mứa
Những tiếng mưa quen tạt bên ngoài cánh cửa
Vẫn âm thầm khép lại từng đêm…

Đi suốt một chặng đường mới tìm gặp được em
Nên nếu vắng em anh không thể nào chịu được
Bởi ngực trái râm ran một điều đau nhức
Làm nên khổ đau mà vui sướng tột cùng…

Có những cuộc tình như sợi khói mông lung
Mà phút chốc quấn tim mình quá chặt
Nỗi nhớ trong anh và nỗi buồn em. Có thật
Nên có bao giờ anh quên được em đâu?

Nov. 2016
PNY

 

Thursday, November 10, 2016


MÙA ĐÔNG THỨ 6
Trịnh Sơn

Ngồi cạy cục cơm nguội dưới đáy nồi mà thèm cái lạnh mùa đông
Nhớ bếp lửa nóng, chiều mông lung phố núi
Sau buổi tan trường cắm cúi chạy về khơi
Miếng cơm cháy có hôm vàng rùm có bữa khét đen rơi
Chấm với xíu muối đậu rang nghe cái béo ngậy loang nơi đầu lưỡi

Vậy mà nhắm mở mắt mới vài ba bận mình đã vụt xa quá tầm với
Tuổi của thiếu thời những nụ cười vô tư, vô lo thuở nhỏ
Con ngõ ngày xưa giờ cũng đã quá xưa rồi
Nhớ lắm tuổi thơ ơi.

Nhớ những buổi chiều thảnh thơi theo mẹ ra đồng cắt cỏ ngồi chơi
Trời trong vắt mẹ buông lơi lời hát
Câu ca dao bay vút lên cao như cánh cò cánh vạc
Vậy mà cõng hết tháng năm êm êm trôi theo mấy đoạn sông dài
Mẹ vượt hết chông gai.

6 năm rồi mẹ con mình chia hai
6 mùa chưa gặp lại
Có những đêm đông lạnh
nhưng lưng rướm mồ hôi vì một giấc mơ dài uể oải
Thấy dáng mẹ năm nao ngoái cổ trông mình.

Đông lại về, sương lấp cả bình minh
Vừa sập tối đã lung linh huyền ảo
Cục cơm cháy năm xưa con vừa cơi nơi đáy chảo
Quẹt thêm xíu mắm kho cay đưa lên mũi hít miệng hà.

Cái gác măng rê sau nhà vẫn còn đó năm tháng cũ xa
Mùi ẩm mốc nơi tuổi thơ hôm qua con trốn
Sóng chén dưới cùng núp trò chơi năm mười
Chén bể, mẹ đánh rộn ràng đau.

6 năm rồi, mẹ con mình im bật tiếng gọi nhau
Chỉ một phía lâu lâu mình con nhớ gọi
Cơm cháy chiều nay nhét lòng đỡ đói
Không béo, không thơm vì vắng mẹ lâu rồi.
Thèm thèm lắm mẹ ôi!!!

...mAnÚi...11-11-2016

 (Hôm nay 12-10 ta lịch, là ngày tưởng nhớ 6 năm mẹ về phương ấy)
 

 

Friday, October 7, 2016

ngọn nến muộn cho em

thơ
phạm ngũ yên
 

Cơn mưa rủ chiều ra phố
Con đường còn lại hàng cây
Vai ai cũng gầy như vậy
Bàn chân chưa biết ngậm ngùi

Cứ tưởng quên là khỏi nhớ
Nhưng sao vẫn thấy nụ cười
Chiếc gối phòng đêm lạnh mở
Không ngờ vương sợi tóc quen

Giữa hàng khuy áo hồn nhiên
Ai đã dụi đầu trốn rét
Giữa đôi bờ môi xanh mét
Bỗng hồng đóm lửa mười năm

Điều gì từ một ngày câm
Tiếng ai gọi về xa thẳm
Biển ơi mùa này mặn lắm
Không còn nhịp sóng xanh xưa

Em qua nhan sắc cuối mùa
Nhưng sao vẫn còn rù quến
Để mãi con thuyền nhớ bến
Để người khát một vòng tay

Vũng Tàu mùa này mưa bay
Em đem gió về nhốt kín
Căn phòng một thời im nín
Ngọn đèn thức suốt đêm thâu

Điều gì từ một nỗi đau
Rớt trên tháng ngày tất bật
Trái tim quá nhiều thương tật
Vẫn là ẩn số bao la

Em từ giấc ngủ hôm qua
Sáng nay tháng mười lộng lẫy
Mùa thu như còn giận lẫy
Chưa vàng nên lá run run…

Cuộc đời không đủ bao dung
Không cả bờ vai để khóc
Em qua một mùa sinh nhật
Thấy lòng cũ một dòng sông…

Đêm nay giữa đường phố đông
Tình cờ vừa nghe ai hát
Là cơn mưa phùn đậm nhạt
Hay lời cháy bỏng dùm nhau?

Giữa hai hàng đèn lao xao
Thắp lên nỗi buồn quyến rũ
Đâu rồi mùa thu rất cũ
Ướt mèm nỗi nhớ về nhau

Những giọt lệ đời lớn lao
Chảy ngược vào tim đau nhức
Bởi một tình yêu đích thực
Sẽ đi đến hết chặng đường…

tháng 10 2016
PNY

Sunday, August 7, 2016

bài thơ chưa biết đặt tên

thơ
phạm ngũ yên

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Con mắt nhỏ khóc khi nghe lời thơ buồn
Về những giấc mơ cứ tưởng mình trẻ mãi
Và những mốc thời gian chưa một lần khờ dại
Và em- cuộc đời chưa nghe biết bể dâu

Tưởng cuối cùng lòng thanh tịnh được lâu
Để quay mặt trước tình yêu vừa chớm
Một nhan sắc tưởng mười năm chạy trốn
Trái tim mềm cùng vị đắng sau lưng…

Dối được mình nhưng không dối được… người dưng
Em nắm bàn tay anh tưởng lơi mà quá chặt?
Những son trẻ những già nua dấu mặt
Vẫn cùng nhau tồn tại những con đường

Ngày rất hiền và đêm rất dễ thương
Như ngọn gió thổi qua những tháng ngày êm ả
Những vì sao đêm sẽ không cần hối hả
Nhìn vào mắt nhau cũng ấm những tinh cầu.

Có một ngày anh không biết vì sao
Giọt nước mắt chảy qua những bến lòng bội bạc
Vừa sáng hân hoan nay buổi chiều đổi khác
Một chung đường mà hai kẻ đi riêng?

Em cợt đùa bằng môi miệng tháng Giêng
Anh tái xám dấu đời nghe tháng Chạp
Ngọn nến suốt đêm không một lần phải thắp
Vẫn rõ ràng soi ngực kín mười năm…

Hãy nói anh nghe về chốn biển xa xăm
Chuyện giữa hai nụ hôn là những góc đường liều lĩnh
(từ nụ hôn đầu tiên không so bì toan tính
đến nụ hôn này nghe nhức nhối tim đau)

Để đến tận cùng và chạm được nỗi đau
Là bao dấu chân qua những ngày diệu vợi
Là bao bàn tay ôm những đời nông nổi
Là những ngọn đèn không đủ ấm cơn say

Đủ nắng rồi hoa sẽ nở sáng nay
Mọi tình yêu luôn có khởi đầu và có ngày kết thúc
Khởi đầu sẽ như cây xanh mọc bên đường ray rức
Kết thúc là những thở dài như tiếng gió mông lung…

Để thấy khổ đau và vui sướng tột cùng
Để thấy lạnh dù chưa phải mùa giá rét
Em sẽ hỏi trước một lần giả biệt
Anh có bao giờ yêu em đủ chưa?...
8 .7. 2016
PNY