Wednesday, July 6, 2016

ôi giấc mơ non của ông già

thơ
phạm ngũ yên















 




Rất nhiều ngày anh không làm được bài thơ
Nên những bước chân cứ dẫm vào nỗi nhớ
Một nửa hồn nhiên nửa chập chùng lo sợ
Một bờ sông nghe cạn nước từ đầu

Ngày rất dài và đêm rất thẳm sâu
Sợi tóc mới vui nay biến thành giận dỗi
Những bảng stop signe nơi cuối đường nông nỗi
Những buồn vui theo mắt liếc môi cười

Con chim nào nhiều buổi sáng hót chơi
Con dế gáy vang trong hộc bàn góa bụa
Mùa hạ cháy trên những cành hoa lửa
Phượng của đời hay phượng của em thôi?

Vũng Tàu từng son trẻ thuở hai mươi
(Vừa ai đó gởi hình lên Face Book)?
Anh chóng mặt giữa tháng ngày dung tục
Giáo đường quen cùng những tiếng chuông quen

Chợt đắng lòng nghe hai chữ nhân duyên
Ai ngồi xuống phía bên này oan nghiệt?
Ai đứng lại giữa muôn trùng luyến tiếc?
Lời của trái tim sao không đủ ngôn từ?

Quán vắng em rồi nên quán rất ưu tư
Hàng cây thiếu một mùi hương thiếu phụ
Bụi bậm ngủ yên trên những bàn ghế cũ
Có một người quay quắt nhớ gì đâu…

Một chuyện tình dang dở đã từ lâu
Khi cuộc sống trôi theo những điều không thực
Anh thèm khát nụ hôn lần mới nhất
Một bàn tay che khuất bóng trăng cười

Em làm con sông nhỏ chẳng thèm trôi
Mặc anh đứng ngó một mình ra biển
Những con thuyền đi hoài… không thấy bến
Những cuộc đời chưa khóc đã rưng rưng

Có những ngày nắng khát gọi mưa xuân
Buồn lây lất một tình yêu rất vội
Ngày em đến rồi đi như gió thổi
Anh vụng về không biết dỗ dành đâu…

Trong tận đáy lòng và mãi đến nghìn sau
Một mối tình tay ba đi vào một chân trời xa lắc
Nhưng nghĩ về ai anh cũng nghĩ về em trước nhất
(Nghĩ về em anh thanh thản cả ngày)

Có điều gì trong buổi sáng hôm nay
Xe cộ miên man những nhịp cầu xa lộ
Tim chợt lạnh chợt nhủ lòng đừng nhớ
(Một mùi hương còn đọng chỗ em ngồi)

Xa em rồi làm … ông lão… mồ côi
Trên chăn gối tiếng đời đi rất vội
Vừa mới đó vẫn còn nghe nóng hổi
Vị ngọt ngào làm kiêu hãnh môi son…

Một đời già ôm mãi giấc mơ non
Dẫu từ chối bão giông … nhưng mỗi ngày mỗi đến…
Bông hoa nở giữa sân vườn trìu mến
Vừa mới hôm qua sao đã héo khô rồi…
PNY

Saturday, June 4, 2016

LỜI ĐÁ CUỘI
ĐÀO PHONG LAN





















Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
Xếp trong veo như những tiếng thầm thì
Nằm im lắng bên bờ suối cạn
Đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi

Em không biết
Thật mà
Em không biết
Đã yêu anh tự buổi mai nào
Chỉ thấy gió cồn cào mải miết
Những lá vàng xô dòng chảy xôn xao

Mà anh cũng hững hờ vô tình lắm
Vội yêu em rồi lại vội vàng xa
Mưa tháng Giêng còn chưa kịp ấm
Đã đầy trời gió lạnh tháng Ba

Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường
Sông quá rộng mà sao lòng quá hẹp
Trời bao la mà gió chật khu vườn…

Lời đá cuội rơi trong lòng suối cạn
Vang lên trong vòm lá một thanh âm
Tiếng đá vỡ
Trong veo
Đau đớn
Lời yêu chỉ nói một lần…
Đ.P.L
NHỚ AI
Tuyết Nguyễn


















Em giận hờn người ta mãi hay sao?
Biển nổi sóng mỗi hoàng hôn giận dữ
Đau bao nhiêu cũng dư thừa chẳng đủ
Kẻ đến muộn màng vai áo bạc phong sương

Di ảnh cũ của một thủa yêu thương
Người ấp ủ trong những hàng nước mắt
Kẻ đến sau lại âm thầm góp nhặt
Lòng muốn hỏi rằng... liệu quên được hay chưa?

Biển chiều nay bão nổi đổ cơn mưa
Khiến lòng anh cũng trăm ngàn ngọn sóng
Cửa hồn ai đã mở ra rồi đóng
Anh lạc bước đi vào rồi không thể đi ra

Chắc có điều khó nói giữa chúng ta
Dẫu người cũ đã bình yên giấc ngủ
Chỉ còn anh với nỗi niềm trú ngụ
Đến bao giờ em quên được người xưa?
T.N

Monday, May 2, 2016

TẢN MẠN NHỮNG NGÀY THÁNG TƯ
LÊ THỐNG NHẤT

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hoa loa kèn vẫn cứ nở đúng mùa
Ngày nói dối nhắc tháng tư chợt đến
Nhiều lãnh đạo cầm sắc phong bổ nhiệm
Phút linh thiêng đều hứa hẹn, xin thề...

Bao niềm vui tới khắp mọi đường quê
Bỗng ngơ ngác tin báo về rất lạ
Dạt lên cát là biết bao xác cá
Chất độc nào đã tàn phá môi sinh?

Từ Kỳ Anh nhanh lan tới Quảng Bình
Vượt Vĩnh Linh, cá trương phình Cửa Việt
Biển Lẵng Cô sững sờ nhìn cá chết
Hơn hai trăm ki lô mét hãi hùng

Biển bệnh gì khắp cả dải miền Trung
Sao biển nỡ quá lạnh lùng tàn sát?
Biển kêu oan vì xưa nay chỉ hát
Bao cá tôm ngàn năm rất yên lành

Biết thế rồi, biển xưa chỉ trong xanh
Sao bỗng vàng để hoá thành chất độc?
Các phóng viên vội lao vào sóng nước
Các bản tin như nóng suốt tháng này

Tất cả chờ mọi lãnh đạo ra tay
Bộ, địa phương đều loay hoay họp kín
Bao làng chài hoàng hôn buông sắc tím
Bao con thuyền đành neo bến chờ mong

Gần tháng trời nguyên nhân vẫn chưa xong
Nghêu dân nuôi lại đi tong cả bãi
Nợ ngân hàng tất nhiên luôn đẻ lãi
Vốn mất kia nên kinh hãi chất chồng

Đất nước mình nay thật ngộ phải không?
Cô giáo hỏi khắp Tây Đông Nam Bắc
Mất niềm tin nên biết bao thắc mắc
Biết đi đâu khi chân lạc khỏi đường?

Bao gia đình rơi vào cảnh tang thương
Sống nhờ cá mà thị trường quay mặt
Đói bên cá nên lòng như dao cắt
Sao yên dân những khoảng khắc thẫn thờ

Ôi! Nhớ sao những bãi tắm nên thơ
Ôi! Đáng sợ nỗi nghi ngờ hải sản
Không dám mua thì hại luôn người bán
Nhưng mua về liệu có dám ngồi ăn?

Sao tháng tư là tháng lắm băn khoăn?
Thủ tướng gọi bảy Bộ lăn vào cuộc
Nhà khoa học từ trong hay ngoài nước
Chẳng lẽ thua hay không được gọi mời?

Ngày cuối cùng rồi đó, tháng tư ơi!
Chẳng muốn hát biết bao lời hùng tráng
Chẳng muốn xem pháo hoa đêm sẽ bắn
Chỉ muốn nghe lời kết luận thật thà ....
LTN

Saturday, April 30, 2016


VỚI BIỂN MIỀN TRUNG
LẠi HUYỀN CHÂU












Ai khóc dùm cho biển một lời không
Ai trả lời đi! Biển mình sao vậy???
Ai thấy gì không? Biển đang chết đấy !
Biển oằn mình, vọng mãi tiếng cầu van!

Miền Trung ơi, nắng cháy mưa ngàn
Biển bạc thân thương cho vàn thứ cá
Đánh bắt gần xa, cá về ấm dạ
Giờ chết bạt ngàn. Cá chết bởi vì đâu???

Dân chết trong lòng, đỏ mắt nhìn nhau
Thuyền đậu, tàu neo, lưới chài đem cất
Cá gom về chôn đầy trong lòng đất
Bến cá thuyền về không í ới chào mua

Biển Miền Trung cá nằm chết, đau chưa!
Oan ức lắm, dân làm chi nên tội
Ai? Ai? Ai?...gây ra bao tội lỗi
Không lẽ trời???... gây nông nỗi... trời ơi!!!

Cõng rắn vô nhà, rước giặc về chơi
Đất đổi, bán mua cho vừa lòng giặc
Ích Tắc làm vua, dân tôi chết chắc
Nhục nhã trăm đường, trăm thứ đều lo

Ai lập đàn trời kêu cúng để cho
Nước sạch lại như thời vua từng lập
Ai sẽ kêu oan, nói lên điều đau nhất
Hay dân mình nói mãi để mình nghe!
Lại Huyền Châu
 

Thursday, April 28, 2016

ĐÂT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH
Trần Thị Lam

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...
T.T.L