Gã làm thơ tìm vết trăng trên đồi cổ tích nơi cỏ úa bình nguyên tĩnh mịch gió lung lay đồng cỏ đợi trăng về mặt nước sông sóng sánh tình quê có giấc mơ chết chìm tuổi trẻ
gã làm thơ là vầng trăng đơn lẻ trên cỏ non. chờ. bước nhẹ ai qua đã trễ rồi ở những sân ga những biển sông tình xa cát lở vết trăng nào của thời bỡ ngỡ nhạt nhòa theo tiếng gió thở dài
gã làm thơ quên mất ngày mai ai định hướng cuộc đời giông bão? khi quá khứ là lời thơ hát dạo trên quê hương… giả tạo mù lòa! gã làm thơ tiếc mảnh mây qua mái tóc xanh đổi đời bạc trắng trời vẫn gió, thay mùa mưa nắng thời gian mòn, pha đắng cõi thơ ta!
No comments:
Post a Comment