Friday, May 5, 2017

anh có còn yêu em nữa không

thơ
phạm ngũ yên
phụ bản Đinh Cường








Anh có còn yêu em nữa không???
Sao những trang thư mỗi ngày mỗi mỏng…
Sao những lời phone chỉ toàn tiếng vọng
Sao có những điều không phải nói vì em?
…………….

Câu hỏi nhẹ nhàng nhưng lay động ngày đêm
Cánh cửa mở ra góc sân vườn lãng mạn
Ngọn gió chắt chiu những bông hồng buổi sáng
Tình rất già nua nhưng cứ tưởng… tình đầu

Có những con đường chưa biết dẫn về đâu
Khi những nắng mưa cũng trở thành có lỗi
Nói những lời yêu… nhưng sợ mình quá vội
Giữa tiếng cười cùng tiếng khóc đâu đây???

Tạt về đất liền những hạt muối rây rây
Em vẫn còn xanh như ngày chưa biết biển?
Một chút hồn nhiên một chỗ ngồi lưu luyến
(Về chỉ một lần… rồi… mang… hết xuân đi)

Hãy nép đầu vào ngực của anh đi
Đếm nhịp thời gian gõ qua đời hối hả
Góc phố thân quen có cây bàng rất lạ
Cứ giữ cho mình những chiếc lá vàng phai

Hãy nuốt ngược vào lòng những dòng lệ chiều nay
Trên những bờ vai đang dỗi hờn… cũng ấm (?)
Và những hàm răng cắn nỗi buồn rất đậm
Những niềm đau mà nghe rất rỡ ràng?

Anh đi tìm phần thưởng của nghiệt oan
Trong đó anh/em … cả hai người đi lạc
Cùng một trái tim chẳng bao giờ đổi khác
Cùng một vết thương nhưng rỉ máu hai lần

Anh có còn yêu em nữa không???
Sao trước hân hoan anh thấy mình bối rối…
Từ chốn thẳm xa nghe cháy hồng tiếng gọi
Bờ môi ai ghé xuống ngực ngoan trầm

Anh muốn làm ngọn gió thuở mười lăm
Rượt đuổi hoài em trên phố phường chủ nhật
Nằm giữa bàn tay em nghe cuộc đời ngắn chật
Và hôn xuống bàn chân nghe sỏi đá nhiệm mầu

Thương cách gì và chẳng hiểu vì đâu
Từ một trái tim lướt qua mùa quyến rũ
Em chạm vào anh mảng tình yêu rất cũ
Chỉ một lần mà thức trắng bao đêm

Một điều gì có lẽ, chính là em…
Bằng những mong manh tưởng như là dễ vỡ
Sao chẳng ngã vào anh như anh ngã vào nỗi nhớ
Để nói yêu anh … như … yêu một tình đầu???
………….

PNY

1 comment: