Friday, May 19, 2017

HẠ ƠI…
ĐẶNG KHOA

 
 
 
 
 
 
 
Hạ chiều nay như sắp cũ mất rồi
Một nửa phượng đã rụng rơi tan tác
Nụ bằng lăng mới hôm nào ngơ ngác
Nay hồn hoa đã lạc phía hư linh...

Vẫn còn đây với hạ những ân tình
Trong trăn trở tiếng gieo mình của lá
Trong muôn kiếp nợ ba sinh chưa trả
Trong im lìm hóa thành đá mồ côi...

Vọng đâu đây tiếng chiều gọi hạ ơi
Hãy nán lại nghe sầu rơi nhân thế
Mây oằn vai gánh nhớ lằn dâu bể
Dỗi hạ vàng có thể cũ rồi sao…

Một chút gì thoáng qua chợt hanh hao
Trong nắng hạ xôn xao bên lối nhỏ
Có ai thương nửa hạ vàng quá khứ
Mà nghẹn lời…
Ứ hự…
Đến tàn canh…

Đ. K

1 comment: