Monday, May 1, 2017


TRẢ LẠI TÊN SÀI GÒN

Mạnh Kim

Trong stt kêu gọi ký bày tỏ ủng hộ sử dụng cái tên Sài Gòn như vốn có của nó, một người tên “Trung Hiếu Chế” vào “bình” thế này:

“SàiGòn a được đổi tên là Thành phố Hồ Chí Minh do nhân dân Sài gòn đề nghị từ 1946 và đến 1976 thì được công nhận chính thức trong địa chí, trong văn bản và pháp lý. Việc này cũng giống như các thành phố đổi tên trên thế giới.... Việc đề nghị đổi tên lại Sài gòn là không đúng và ngớ ngẫn. Biểu hiện của một nhóm người ngu dốt, hằn học với sự phát triển của ý thức Dân tộc, bọn này có lẽ là "bọn tàn quân ngoc đấu dậy" và việc làm của chúng chỉ ló cái đuôi ngu xuẩn và mông muội của chúng mà thôi, nhất định chúng sẽ bị thất bại và dư luận tiến bộ vạch mặt” (dẫn nguyên văn, nguyên lỗi chính tả).

Chúng ta không cần tranh luận những ý kiến thế này. Cũng chẳng cần quan tâm đến một stt của Trần Nhật Quang, tự “trùm DLV Quang lùn”, khi post một ảnh Sài Gòn và chú rằng đó là ảnh Hà Nội trước 1975! Vấn đề chúng ta làm, ký vào kiến nghị, thuần túy là thể hiện tình cảm của những người yêu một vùng đất luôn giang rộng đón tất cả đến để lập nghiệp, để gắn bó và để phải lòng, đến nỗi trở thành như một nơi thứ hai chôn nhau cắt rốn. Kiến nghị ấy, chỉ mang lại hiệu quả cộng đồng và có ý nghĩa truyền thông, và nó không phải chỉ dành cho “người Sài Gòn”, mà cho những ai yêu quý và trân trọng Sài Gòn, từ mọi miền, mọi người Việt khắp chân trời góc bể, vì thật ra, không có cái gọi là “người Sài Gòn” hiểu theo nghĩa giới hạn chỉ về nơi ta được sinh ra.

Sài Gòn không chỉ là những bức ảnh đầy hồi ức phố phường thịnh vượng giàu có mà “Quang lùn” muốn giành lấy cho một Hà Nội không có thực trước 1975 mà nó là một nền văn hóa đứng một góc rất riêng, của một thời văn hóa tự do và tư tưởng sáng tạo. Sài Gòn cũng có thể chỉ là tiếng lóc cóc của anh mì gõ đánh nhịp nhàng như một điệu nhạc, là tiếng mời mọc của cô bán hàng “mua mở hàng giùm chị đi cưng”, là tiếng đùa của chú xích lô “mả cha mày, giỡn mặt mậy, tao quánh thấy mẹ mày nha”, là cái khoác tay của người khách hàng “thôi, khỏi thối hén”, hay cũng có thể là cú ngoắc đột ngột vào buổi chiều “ê, nhậu mậy?”. Sài Gòn có sẵn như vậy từ trăm năm nay rồi. Sài Gòn nhộn nhịp chạy theo cái mới nhưng Sài Gòn lúc nào cũng khoái cái cũ. Ký ức Sài Gòn ít khi bị vất đi. Nó được bọc lại, lâu lâu mở lại ra xem, dù mảnh giấy bọc ngày càng ố vàng. Sài Gòn cũng không giành cái gì của ai. Sài Gòn chỉ muốn cái gì của Sài Gòn thì trả lại cho Sài Gòn.

M.K

1 comment: