Monday, April 30, 2012

người về housing

phạm ngũ yên


 




Ðừng bao giờ đặt lòng tin vào nụ cười của một người đàn bà, nếu chúng ta đang ở vào tuổi năm mươi. Nhưng tôi đã vội vàng tin vào một nụ cười như vậy, khi tôi và nàng dừng lại ở trạm xăng bên đường. Buổi chiều thoi thóp trên khu Plaza phía bên kia, nơi những căn phố đang tấp nập đông vui cuối tuần và phong cảnh mang một chút không khí tươi tắn của mùa thu. Ai đó đã để những năm tháng thanh xuân mình tan mất vội vàng như một vệt nắng trong ngày mưa. Nhưng với Song Tường thì không. Nàng chưa bao giờ có vẽ là một người đàn bà sắp bước qua tuổi bốn mươi. Nụ cười của nàng đang nói lên điều đó. Tôi bước xuống xe, đến bên cạnh xe nàng.

- Ðừng nói với tôi là Tường bị lạc đường nhé?

Nàng gật đầu:

- Tường lạc thật rồi. Anh có biết lối nào để ra Hightway 6 không?

- Tường hỏi tôi rồi tôi biết hỏi ai?

Tôi nhìn đồng hồ. Ðã 6 giờ 30 phút. Bằng mọi cách tôi phải tìm hướng để về lại Austin trước khi trời tối. Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ từ đôi mắt kém của mình. Tôi không phải là một kẻ lái xe đáng tự hào, trong khi đường phố ở Houston luôn là một thách thức mới mẻ đối với tôi. Mỗi lần từ Houston trở về, là mỗi lần tôi gặp một sự lầm lạc khác nhau.

Dù sao, tôi cũng sắp phải nói lời chia tay với Song Tường. Có lẽ trong thâm tâm nàng, chuyện không tìm được hướng đi đúng để về nhà, không phải là mối bận tâm. Nơi cư trú của nàng không cách xa nơi này bao nhiêu. Nàng sẽ rong chơi chốc lát trên một vài bloc đường, trên chiếc xe Lexus đời mới còn thơm mùi da nệm. Qua những hàng cây dầy nhá nhem bóng tối và cuộc đời an bình bay theo cánh gió buổi chiều. Sau chiếc kính mát đắt tiền làm tăng vẽ hấp dẫn trên khuôn mặt, tôi không thấy màu mắt của nàng. Nhưng tôi biết Song Tường đang nhìn tôi bằng cái nhìn bồi hồi của khu rừng che dấu nỗi bí ẩn. Vẫn là tia nhìn khi tôi trông thấy nàng cách đây hai năm. Ngày nàng vừa trở về từ trại tị nạn, chuẩn bị kết thúc thiên phóng sự nói về những thuyền nhân còn kẹt lại trên đảo. Và bắt đầu một đời sống độc thân- tại chỗ. (Nàng đã thố lộ với tôi như vậy).

Song Tường chờ nghe tôi nói điều gì, trong khi môi nàng hé ra, kềm giữ lời xin lỗi. Hình như màu son môi của nàng màu dâu hay một màu gì đó tương tợ. Một màu mà ngày xưa tôi rất ghét. Nhưng bây giờ chắc còn phải xét lại. Có quá nhiều màu sắc trên những đôi môi giống như cuộc đời của người đàn bà. Mỗi màu là một dự báo tình cảm nằm chìm khuất từ trái tim non yếu nhưng mỗi nhịp đập có khả năng làm chấn thương mọi tâm hồn chai đá. Không phải mới vừa đây thôi nàng đã từng nói trước mặt mọi người là nàng sẽ dẫn tôi tìm gặp con đường nào về Austin gần nhất. Bây giờ chính nàng đang “ngồi đồng” sau tay lái, lặng yên theo dõi phản ứng của tôi. Tôi bỗng trở thành kẻ dẫn đường bất đắc dĩ. Nhưng nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ. Ngày xưa đi lính lạc mấy phen trong làng Thượng ở Bảo Lộc còn chưa sao, huống hồ gì mấy cái giao lộ đèn xanh đèn đỏ có vẽ sẵn tên đường?

- Tôi nghĩ là chúng ta nên chia tay nơi đây và đi về hai hướng. Tôi nói và nghĩ đến một câu nói lối trước khi vào một bài vọng cổ mùi mẫn đầy những éo le nước mắt. Chỉ thiếu có khăn tay sụt sùi ngấn lệ. Và một mái đầu nghiêng xuống trên vai áo cơ hàn- đủ cho một vở tuồng cải lương theo kiểu “thuyền ra cửa biển”... “Tôi và Tường nên chấp nhận chỉ một người lạc thôi. Chịu không”?

- Chịu. Nhưng Tường sẽ đi về hướng nào?

- Hướng này. Tôi chỉ về phía tay trái của tôi- hướng mà tôi tin rằng sẽ đưa về nơi của nàng- Còn tôi sẽ đi về hướng ngược lại. Tôi nói tiếp, lời nói sao giống như phim tập Hồng Kông: “Tường nên bảo trọng”.

- Vâng, còn anh, về bình an nhe. Sorry đã không làm tròn bổn phận. Khi nào xuống, nhớ gọi phone cho biết.

- Khi nào xuống, tôi sẽ gọi phone. Tôi lập lại.

- Sinh nhật Tường đúng ngày Thanksgiving.

Nàng nói bao nhiêu đó và bàn tay đưa ra. Những ngón mềm như thể không có xương trong đó. Một vòng cộm từ chiếc nhẫn ràng buộc đời nàng với một ai đó nhắc cho tôi nhìn lại thực tế. Giữa mộng và thực đôi khi không rõ ràng vì không có ranh giới phân chia. Hoặc nếu có, mơ hồ vì bị nắng mưa đời này vùi lắp. Người ta luôn nhìn về phía trước với lòng phơi phới niềm vui, mọi quá khứ trầy trụa sẽ nằm im không bao giờ hồi sinh để làm bận lòng ai đó. Phải vậy không? Bàn tay nàng nằm yên trong tay tôi vừa đủ lâu để tôi thổn thức trên đường về. Ðủ lâu để theo tôi vào sâu trong giấc ngủ.

Vậy là chúng tôi chia tay nhau. Có sự chứng kiến của cây xăng và con đường chiều bắt đầu mịt mùng. Nơi tôi sẽ về có khoảng cách hơn hai trăm dặm với đồi núi mênh mông và đôi lúc có rừng thông bạt ngàn, gợi nhớ trong tôi một Ðà Lạt thời lính tráng. Và những cơn buồn ngủ thường xuyên sẽ làm tôi dừng lại nơi mấy cây xăng bên lề. Nỗi buồn choáng ngợp trong xe, cùng với mùi thơm từ những ly cà phê bị đổ vương vãi trên nệm ghế. “...Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm...” Một câu hát rất hay trong bài nhạc “Sầu Lẻ Bóng”. Hãy quên đi những gì có thể quên được khi tôi nổ máy xe và nhìn theo phía sau xe nàng. Hãy để cho mọi hạnh phúc cùng những tương lai hồng chảy trôi về phía trước. Vì đó là nơi chốn của nàng. Ðêm sắp xuống theo những ngọn đèn chạy dài theo lộ. Những ngã tư phiêu bồng chập chùng những bóng lá, những đời cây. Những son phấn và hương nồng huyền ảo từ thân thể nàng có còn tồn tại đâu đây hay mất tăm giữa phố phường bụi bặm?



Song Tường là một người đàn bà có đủ bản lảnh quyến rũ độc giả tìm đến với tờ báo “Ðời Sống” và người ta ghiền đọc bài viết của nàng như ghiền cà phê, thuốc lá. Vắng mặt nàng một hay hai số báo là lập tức Chủ Nhiệm phải chuẩn bị thì giờ để trả lời những cú phone từ các nơi gọi tới. Ða số là những lời hỏi thăm đầy khích lệ. Những ngưỡng mộ cùng những lo lắng làm như tình cờ. Một vài người táo bạo hơn – biết nàng độc thân- lùng sục vào những cánh cửa khép kín đời tư nàng. Họ muốn được đích thân cùng nàng bước vào cuộc hành trình đi về tương lai. Làm như tâm hồn nàng luôn chờ đợi những tiếng gõ lạc đường và trái tim nàng mở ra theo lời Kinh Thánh: “Hãy xin sẽ được. Hãy tìm sẽ gặp. Hãy gõ cửa, sẽ mở cho...”

Trên tờ nguyệt san nàng đang cộng tác, mục “Tạp Ghi Của Ðời Sống” là mục đứng hàng đầu trong tất cả mọi mục- nếu không muốn nói là không có nó, tờ báo sẽ trở thành nhạt nhẽo. Như một tay đầu bếp tài ba, nàng đã cung cấp cho thực khách những món ăn nóng hổi đầy hương vị. Trong phạm vi chữ nghĩa cũng vậy, nàng làm cho người đọc không bao giờ nhàm chán những gì nàng viết- về đủ mọi khía cạnh.

Trong đó, nàng phân tách sự kiện theo mắt nhìn riêng tư của một nhà văn. Ðôi lúc nàng gởi đến độc giả một chút kinh nghiệm sống. Nó không nhất thiết là những hạnh phúc. Kinh nghiệm sống đó có thể là một thất bại. Một đắng cay hay một nỗi buồn. Nhưng quan trọng là nó phải được đào xới, được vớt lên từ những tình huống thật, không hư cấu màu mè. Không hoa lá cành, rào trước đón sau. Thỉnh thoảng nàng có hơi đốp chát khi linh cảm những câu hỏi tiềm ẩn một trò đùa tinh nghịch. Ðây chính là lý do làm cho nàng thành công. Vì không phải ai cũng làm được như vậy qua lối viết bay bướm và đầy ấp tình người.

Dĩ nhiên nàng không tránh khỏi chủ quan khi đụng đến một vài vấn đề mang tính chất cá biệt. Chẳng hạn như sự bội phản của người chồng hay người vợ và kéo theo một mối tình tay ba. Vì với vấn đề này, kinh nghiệm giống như một thấu kính vạn hoa. Mỗi người mang một vết đau khác nhau, cho nên thời gian làm lành lặn vết thương sẽ khác nhau. Cũng chính trong đề tài này, đã xô đẩy tôi gặp nàng.

Tôi không nhớ là câu chuyện bắt đầu từ một bài viết nào của Song Tường. Nhưng khi tôi gặp nàng trong một buổi dạ tiệc mừng tờ báo tròn mười tuổi, tôi đã biết tại sao chính nàng chớ không phải ai khác đã làm cho tờ báo ăn nên làm ra. Ban đầu tôi không biết nàng, vì tôi là một người viết không chuyên nghiệp ở địa phương khác, được vị Chủ Nhiệm ưu ái mời đến tham dự cho đông vui. Thứ hai là nàng vừa để tên tuổi mình bay theo những cơn bão trong cộng đồng, qua một bài viết làm phấn khởi những người đàn ông ngoại tình. Trong đó, không giống như những lần trươc, lần này nàng đề cập vấn đề trong tư cách của một kẻ tham dự vào trò chơi thay vì kẻ đứng ngoài.

Có tất cả năm người trong chiếc bàn tròn đề tên “Báo Chí”. Năm người kia chưa đến, hay đã đến rồi nhưng đi lạc vào những chỗ khác, tôi không biết. Song Tường ngồi đối diện tôi cùng với một người đàn ông không dính líu gì đến việc viết lách. Nàng giới thiệu đó là một người ái mộ nàng. Nghề nghiệp: Mua bán nhà cửa- kiêm luôn khai thuế- kiêm luôn bán vé máy bay. Hình như tên của ông tôi có thấy nhiều lần trên các trang quảng cáo. Như vậy ông cũng dính líu đến văn chương chữ nghĩa- dù không trực tiếp. Và tôi không có dịp để hỏi là ông thành công nhiều nhất trong nghề nào?

Hai vợ chồng ngồi kế bên tôi trang phục khỏi chê vào đâu và người chồng chưa gì đã mở chai rượu mời chúng tôi. Người chồng đang phụ trách trang thể thao hay một mục gì đó tương tự, tôi không nhớ rõ. Nhưng ông có lầm lẫn chăng khi phụ trách một mục đòi hỏi ở một người có tầm vóc đáng nể, trong khi ông lại có dáng điệu ốm yếu. Vợ ông cũng là thành phần “ăn theo”, ngồi cách tôi một ghế, nói năng nhỏ nhẹ vừa phải. Thỉnh thoảng dùng chân đá nhẹ chân chồng dưới gầm bàn để cảnh giác hoặc để hạn chế những lời bông lơn sa đà của chồng (khi tôi tình cờ cúi xuống để nhặt chiếc khăn lau). Song Tường không ngần ngại gì để phô bày phần ngực nửa kín nửa hở dưới chùm ánh sáng của những ngọn pha lê buông xuống bàn ăn. Chiếc robe đen tương phản với màu da và tôi tò mò không biết màu đen bây giờ có phải là một mốt thời thượng hay không. Nhưng với trang phục đó, người ta dễ cảm thấy đêm tối lùi sâu hơn vào những ngỏ ngách mênh mông của khu tiền sảnh. Cuộc đời đôi lúc bỗng trở nên lắng xuống, bớt ồn ào. Và chai rượu cầm trên tay người đàn ông đã vơi đi một chút. Tôi không biết điều gì mơ hồ trong tôi khi nhìn nàng, dường như một màu sắc nào đó trên gương mặt nàng không hài hòa hay tại tôi khó tính. Khi đến vòng rượu thứ hai, tôi mới phát giác ra lý do làm tôi có ấn tượng bần thần về màu son môi của nàng. Ðó là màu phượng đang nở hết độ xuân thì của nó và đâu đây rền rỉ trong tôi một hồi kèn chia tay.

Màu son trên môi gợi nhớ cuộc tình chìm sâu hai mươi lăm năm. Và giữa chúng tôi không còn ai có cơ hội để chạy trốn một quá khứ chằng chịt những vết thương. Một quá khứ làm bằng những năm tháng tiêu hao đời nhau. Ðúng hơn là chỉ một mình đời tôi, chớ không phải đời Ng. Nàng ở bên ngoài những đêm thâu chìm khuất như đêm nay. Làm sao tôi lại có thể đào xới một màu sắc tưởng như đã nằm im dưới đáy huyệt mộ giữa tiếng ồn ào vọng động từ tiếng loa phóng thanh nơi bục gỗ- nếu không có màu son trên môi của Song Tường.

Ban nhạc “cây nhà lá vườn” đang chơi một tấu khúc của ai đó, và bản “My Heart Will Go On”, rút từ trong phim Titanic. Người nữ ca sĩ có mái tóc vàng nhân tạo, mặc đồ giống như đang ở trần, chuẫn bị micro và cầm nó trong tay bằng một cách thức điệu nghệ.

Bây giờ tôi uống từng ngụm âu sầu và nhìm chăm chăm vào môi Song Tường đang hé ra, nửa muốn mời mọc thách thức, nửa muốn kềm giữ khoảng cách người đàn ông ngồi kế mình. Người đàn ông có nhiều nghề trong tay đang thỉnh thoảng phóng đôi mắt của mình vào trong phần ngực không dấu diếm của nàng. Ông tìm kiếm một chút đất đai màu mỡ nào để làm cơ sở cho cuộc giới thiệu với thân chủ sắp tới chăng?

- Mai mốt Tường sẽ dọn về khu Bellaire. Anh có tìm được cho Tường một căn nào có bốn phòng có lầu. Nếu quay ra hướng mặt trời càng tốt.

- Dễ ợt. Với ai thì khó khăn tốn kém lôi thôi, với em thì chỉ trong ba mươi giây.

- Khoảng bao nhiêu? Nàng hỏi.

- Từ một trăm hai đến một trăm ba mươi. Nhưng gia đình em có hai mẹ con, làm gì mà ở đến bốn phòng? Hắn dò xét.

- Tường thích thoải mái.

- Nhưng xa chợ...

- Chuyện đó không quan trọng.

Vị Chủ Nhiệm tờ báo “Đời Sống” mới vừa đi ngang, và ghé lại bắt tay từng người. Ðó là một người đàn ông vui tính, có mái tóc bồng bềnh và khuôn mặt của một tài tử đẹp trai. Tôi nghĩ tại sao ông không thể trở thành diễn viên điện ảnh mà lại thích lao vào một nơi đầy những gió tanh mưa máu? “Anh uống với chúng tôi ly rượu được không?” Người đàn ông bán nhà hỏi.

- Một chút thì được. Vì lát nữa đây tôi sẽ lên có vài lời với quan khách. Không dám la đà. Song Tường có lên không?

- Nói chuyện gì?

- Chuyện gì thì nói. Sau khi tôi giới thiệu thì lên nhe?

Tôi không thể uống được nhiều như những người bạn chung bàn. Ly rượu cầm trong tay bắt đầu thấy ngán ngẫm. Hai người kia càng uống càng hăng. Những món ăn lần lượt được thanh toán theo nhịp điệu ráo riết. Song Tường hình như có uống chút chút và chính vì vậy tôi thấy đôi má nàng ửng lên một màu hồng không phải màu phấn. Không biết vô tình hay cố ý, đôi lúc nàng để đôi má đang ững màu đó sát rạt bên môi của người bên cạnh, trong khi người đàn ông hình như sẵn sàng chờ đợi những dịp may hiếm hoi như vậy. Ðâu có hề gì những cái vụn vặt trong đời sống. Ðâu có ai giẫm nát đời nhau qua những đụng chạm nhẹ nhàng dù hàm chứa đầy ngụ ý đó đâu? Mọi thứ đều có chỗ đứng của nó. Tôi nghĩ vậy.

- Anh Yên sao không thấy uống? Nàng hỏi.

- Có uống, nhưng không được nhiều.

Tôi nhìn đăm đăm và bắt gặp nụ cười nàng. Nó gợi cho tôi một ánh lửa nhỏ reo vui bên ngoài sân thềm chật tối. Chưa đủ để những bước chân đêm xô giạt tìm về với nhau. Nhưng tôi cảm thấy bị lạc lòng trong chốc lát. Nàng đưa bàn tay lên sửa lại mái tóc, ngón tay có đeo nhẫn. Trên vòng nhẫn có một mặt cẫm thạch. Tôi không biết lát nữa đây nàng sẽ lên nói gì. Về tình yêu chăng? Hay về một nỗi đau cuối đời nào đó?

Làm sao để những lời tuôn chảy từ môi miệng vừa thơm mùi rượu kia có khả năng thuyết phục người nghe tin rằng nàng có kinh nghiệm về một đỗ vỡ, khi nàng chưa ngoài bốn mươi? Làm sao để những người khó tính thấy rằng giải pháp của nàng đưa ra là một cánh cửa mở vào một hạnh phúc duy nhất? Nhưng đó là việc của nàng. Nàng đã từng làm như vậy.



“Kính thưa quý vị,

Thật tình mà nói tôi không dám lên đây để trình bày cùng quý vị một kinh nghiệm mà tôi biết chắc rằng tôi không thể vượt qua bất kỳ một ai đang có mặt tại đây. Cái kinh nghiệm mà tôi muốn nói ra, nó thiết thực và gần gũi với quý vị. Nó là một nhu cầu không thể thiếu. Nhờ nó mà chúng ta cảm biết được cuộc đời nầy quyến rũ hơn và thú vị hơn. (có vài tiếng vỗ tay bên dưới). Tôi lên đây vì hôm nay là ngày kỷ niệm tờ báo tròn 10 tuổi và tôi là một thành viên trong tờ báo đó. Và trớ trêu hơn, tôi là người được chọn phụ trách mục Ðời Sống. Và đời sống sẽ là gì, nếu đời sống đó không luôn luôn được ấp ủ và khơi dậy bởi những hương vị nồng nàn của Tình Yêu. Thật buồn rầu cho những ai đi qua những năm tháng thanh xuân này với tấm lòng thờ ơ một lời kêu gọi khẩn thiết từ một người khác phái (lại tiếng vỗ tay). Nhưng điều tôi muốn nói tại đây, không chỉ gói ghém hạn hẹp trong môt thứ tình yêu được chọn lọc và thẩm thấu theo một phương thức cũ kỹ. Nhưng nó không hẳn hoàn toàn mới. Trước tôi đã có biết bao nhiêu nhà văn tốn hao giấy mực để chỉ nói lên chuyện đó.

Trong nhiều tháng qua, có một vấn đề được đông đảo bạn đọc theo dõi trên tờ báo của chúng tôi và có rất nhiều lời bàn cãi. Tôi không dám quả quyết rằng những điều mà tôi viết ra có giải quyết phần nào nan đề nhỏ nhưng lớn lao kia không. Nhưng cho đến giờ phút này tôi vẫn không thay đổi sự suy nghĩ đó, dù những suy nghĩ mà quý vị gởi đến chúng tôi không phải là sai và không có cơ sở. Vấn đề mà tôi muốn nói ở đây là mối tình tay ba trong đời sống vợ chồng. Và chúng ta có chấp nhận ngoại tình hay không?

Nàng dừng lời vì có rất nhiều tiếng huýt sáo, la ó từ những hàng ghế bên dưới. Song Tường chờ cho làn sóng âm thanh từ các cuống họng đàn ông kia chìm xuống, nàng tiếp lời.

Thưa quý vị. Nếu quý vị cho phép tôi nói và những vị phu nhân khả kính bên dưới không cảm thấy bị xúc phạm vì những điều sắp nói của tôi, thì tôi xin được nói rằng mối tình tay ba có khả năng kềm chế được đổ vỡ hạnh phúc trong chừng mực nào đó. Và một trong hai người chồng –hay- người vợ ngoại tình, chĩ là một cách thức chuẩn bị làm mới lại cái không khí buồn rầu của cuộc sống lứa đôi. Hoặc quý vị sẽ chọn lưa sự kéo dài tình trạng địa ngục trong gia đình hay quý vị tạm thời ẩn thân trong một chiếc kén êm đềm khác. Giống như một cơn mưa bóng mây. Sự phiêu lưu tình cảm với một người thứ ba nào đó một lúc nào đó sẽ dừng lại. Và quý vị sẽ thấy rằng cuộc hôn nhân mà quý vị đang cảm thấy nhàm chán sẽ mang một hơi ấm khác. Một hương vị khác. Nếu...(nàng cười)... Nếu quý vị làm chủ được cảm xúc và lý trí của mình.

Trước khi tôi trở về chỗ cũa mình và hi vọng quý vị sẽ không lôi tôi trở lại lên đây, tôi xin nói lời cuối cùng. Là điều quan trọng là, chúng ta có làm chủ được bản thân chúng ta trong cuộc phiêu lưu mới mẻ đó không? Với mức độ nào? Xin kính chào quý vị...”.

Nàng rời micro, len lỏi qua những hàng ghế có những con mắt chau quảu từ những người đàn ông và căm thù từ những người đàn bà. Nàng đang hiện thân thành một thứ Satan dịu dàng hay một Nữ Thánh chuẫn bị tử vì đạo? Có thể là cả hai.

Tôi đứng lên tìm lối vào phòng vệ sinh. Ở đó tôi sẽ soi mình vào gương nhìn lại dung nhan mình. Ở đó, tôi gục đầu vào bồn rửa mặt thải ra những thức ăn đang cồn cào trong bao tử và tự hỏi mình có thể yêu được nàng hay không? Những điều nàng nói ra là thực tâm, hay chỉ là lời làm dáng. Những điều nàng nói ra, giống như một màu son nàng đang dùng che đậy đôi môi thường xuyên run rẩy của nàng? Hay là những lời được lên men pha chế bằng những u uẩn nằm sâu trong một trái tim đau?

Tôi mở vòi nước nóng và vọc nước trong hai lòng bàn tay rửa khuôn mặt xanh xao. Có một chút quầng xanh vì mất ngủ nơi hốc mắt. Tôi nhìn trâng vào khuôn mặt nhòe nhoẹt vì hơi nước che mờ trên gương và ước mơ phải chi mình cứ trẻ mãi không già. Giống như một người đang xin cơ trong cơn đồng thiếp, tôi vẽ hai chữ S.T bên cạnh những dòng nước ràn rụa. Ðâu có gì tồn tại dài lâu giữa tinh cầu đang thoi thóp này? Ngay cả núi non và sông dài biển rộng. Huống chi con người thì mềm yếu như cây sậy. Huống chi tình yêu thì dễ tan vỡ? Những chữ mà tôi viết ra tồn tại được bao lâu?



Cuối tháng mười một tôi có giang xe buýt về thăm Hoàng.

Ðây là nơi chốn thường xuyên tôi tới lui khi về Houston. Hắn là người bạn thân từ khi còn ở Việt Nam. Nghe người ta nói lại người vợ đầu tiên của Hoàng đã bỏ hắn từ khi hắn còn trong trại “cải tạo”. Ra tù, nghe tin người yêu “ôm cầm sang tàu khác”- vì tình địch đang là thủy thủ tàu viễn dương- hắn không nói một lời và tìm mướn một chiếc xích lô đạp kiếm ăn qua ngày. Không ta thán và không nhìn lại thời quá khứ. Cuộc đời giống như một canh bạc, như ngày xưa hắn nói. Chấp nhận làm kẻ thua cháy túi, hắn đứng lên rời khỏi cuộc chơi với tâm hồn thanh thản. “Một ngày nào tao sẽ gầy độ lại”. Hắn nói khi tiễn tôi ở phi trường Tân Sơn Nhất. Hắn ở lại tiếp tục đạp mòn thêm chừng chục cặp vỏ xe chờ ngày lên đường theo diện H.O 28. Lúc tôi gặp Hoàng ở khu Hòa Bình, ba năm sau, hắn báo tin đã “gầy độ” lại với một người đàn bà khác. Cuộc hôn nhân thiếu những nhịp đập rền rĩ của trái tim nhưng đầy những thuyết phục của lý trí. Ðó là cuộc hôn nhân mà cả hai bên cùng có lợi. “Tao nói ít, nhưng mầy cũng hiểu nhiều”. Vừa lái xe hắn vừa nói. “Tao đã phone về nhà nói vợ tao làm đồ nhậu. Mầy sẽ biết mặt vợ tao, người đàn bà không đẹp, nhưng ít ra là không tầm thường”.

Một thời gian tôi không về khu Housing. Lại nghe tin Hoàng sống trở lại đời độc thân. Người đàn bà đi ngang qua đời hắn và lỡ ghé lại, một hôm nào cảm thấy hối hận. Nàng bỏ đi mất. “Ðàn bà ai cũng tầm thường hết trơn”. Hắn phàn nàn. Không biết hắn còn đủ sức gầy độ lại trong một xã hội mà người đàn ông bị xếp đứng hàng thứ năm, sau con chó con mèo. Nhưng tôi biết chắc sẽ không còn ai làm đồ nhậu mỗi khi tôi ghé lại.



Chín giờ rưỡi tối nhằm mùa Thanksgiving, Nhiệt độ xuống thấp đột ngột. Lúc xuống trạm xe buýt tôi gọi phone cho Song Tường. Hình như sinh nhật nàng hôm nay hay ngày mai. Hay có thể đã qua rồi. Ðịnh sẽ chúc nàng một mùa sinh nhật vui tươi đầy những hạnh phúc. Không có ai trả lời. Tiếng chuông đổ từng hồi bên kia ống liên hợp và hơi thở của tôi như bốc khói. Nếu có nàng ở nhà, chắc nàng cảm nhận được những ngại ngần của tôi trong lúc đó. Nhưng chỉ có giọng nàng trên message. Tôi nói lý do tôi gọi cho nàng và chúc nàng một lời chúc. Sau đó gác máy chờ Hoàng tới đón.

Căn phòng hẹp sáu thước vuông vừa là phòng khách, vừa là phòng ăn. Ðôi khi dùng làm phòng ngủ cho mấy tay lỡ say sỉn cù cưa không chịu trở về mái ấm gia đình.

Một sopha có từ khi Hoàng dọn về đây chưa một lần clean up, trên đó giấy má, sách báo bừa bãi. Một máy vô tuyến truyền hình 15 inch nằm một chỗ khiêm tốn mà đáng lẽ vị trí của nó phải đâu đó trong các thùng rác công cộng ngoài chung cư. Tất cả tượng trưng cho một cơ ngơi- của một gã đàn ông năm mươi tuổi đang hoang mang giữa chợ đời.

Hoàng loay hoay nhóm bếp hâm lại nồi cà ri, tiện tay nướng vài con khô mực, gọi là để “cải thiện” bữa nhậu, trong khi tôi bày ly chén. Vài cọng khói bắt đầu bay tản mạn trong không khí đặc sánh vì lạnh. Mùi khô mực nướng gợi nhớ một góc đường bụi bặm Vũng Tàu, nơi những người dân lao động buổi chiều ngồi lai rai trước khi về nhà. Gợi nhớ một màu xanh của trời tiếp liền màu xanh của núi. Và tiếng sóng vỗ âm thầm bên những khoang thuyền đầy tôm cá. Ðó là ngày xưa. Tôi nghĩ. Những ly rượu trong veo có khả năng làm máu nóng chạy rần rật hai bên thái dương và làm bao tử lủng dể dàng như chơi. Ðôi lần những gã đàn ông nhìn thấy đôi mắt tròn đen của cô chủ quán mắc cạn dưới đáy ly, tiếc cho chí lớn sanh lầm thời vong quốc.

Bây giờ những ly rượu nơi xứ người mang một mùi vị khác. Hoàng cầm ly bia trong tay. Không có đôi mắt của ai hiện về trong đáy cốc để hắn đem tấm lòng phơi trên những cọc buồn. Tôi cũng vậy. Thanh xuân không còn để tôi nhâm nhi mãi chất men đời với trái tim yêu người độ lượng. Thời gian luôn đứng về phía những người may mắn, trong khi tôi từ bao giờ vẫn là kẻ nhiều rủi ro. Giữa Hoàng và tôi ai là người hạnh phúc hơn ai? Tôi đi bên cạnh hạnh phúc hay đang bên ngoài hạnh phúc? Và cái tổ ấm tôi đang cư ngụ hay chiếc lồng chật chội đã từng giam nhốt một cánh chim ham thích phiêu bồng?



Tôi biết đêm mang hơi thở lạnh căm bên ngoài. Mới tuần rồi nắng ấm còn chói chang trên những bảng chỉ tên đường. Và trên những cây sồi già mùa đông vẫn chưa từng có mặt. Sắp qua một ngày mới. Ðồng hồ trên tay tôi chỉ mười một giờ. Có quá nhiều trống vắng trong căn phòng nhưng chúng tôi không cảm thấy hiu quạnh. Sự vắng mặt một người đàn bà đôi lúc lại thích hợp- nhất là trong bàn tiệc?

Ðến nữa đêm, nhà hết bia, trong khi “mồi màng” mới vơi phân nửa. Hoàng vẫn chưa thấy hài lòng:

- Tao muốn mình lai rai tới sáng. Tao chưa “đủ đô”. Rất ít khi chúng ta có dịp hàn huyên.

- Tao cũng vậy. Nhưng giờ này đi mua thêm bia e hơi khó.

- Ðừng lo. Tao kiếm được.

Hoàng đứng dậy gọi phone cho một người nào đó.

- Xong. Khoảng mười lăm phút nữa mình có thêm bia.

Thấy tôi ngạc nhiên, hắn giải thích:

- Có nhiều vấn đề coi tầm thường nhưng rất quan trọng. Chẳng hạn như lúc nầy.

Nhiều khi trong độ nhậu đang uống giữa chừng, hết bia hoặc mồi màng, làm sao kiếm thêm trong khi mọi quán xá đều đóng cửa? Ở chung cư nầy có một người đàn bà giải quyết được nan đề đó và là “cứu tinh” cho các dân nhậu. Ðó là chị Năm Cô Ðơn. Tao không biết lý do nào chị có cái tên mới nghe đã rền rỉ trong tâm hồn của mọi người đàn ông như vậy. Nhưng nếu ai cần bia bọt gọi tới, chị đều sẵn lòng, miễn là không quá một giờ sáng. Vì sau một giờ chị đã lên giường. Giá cả dỉ nhiên có đắt hơn chút đỉnh so với giá ngoài cây xăng. Nhưng đâu có ai so đo gì chuyện nhỏ nhặt đó. Và hơn nửa, chị Năm là một người đàn bà vui vẻ. Nếu cần, chị cũng có thể tham dự cùng với chủ nhà để uống chút đỉnh, nếu chủ nhà có nhã ý mời.

Ðúng như Hoàng nói, chị Năm là một người đàn bà vui vẻ. Quá vui vẻ là khác. Chị đem đến hai thùng bia. Chị cũng không từ chối ngồi lại sau lời mời đầu tiên của Hoàng. Ðôi lúc chị vào bếp làm thêm món gì đó. Ðiệu bộ thành thạo giống như một người đã từng tới đây vài lần. Ngay cả việc nâng ly rượu mời Hoàng và tôi, đôi mắt chị ướt rượt. Tôi không biết giữa Hoàng và chị, ai đã “chịu đèn” ai đây. Tôi không biết chuyện hắn kêu chị Năm Cô Ðơn đem bia tới vì không thể tìm ở đâu khác, hay chỉ là một cái cớ để có sự hiện diện của chị trong bữa nhậu về sáng.

Trong khi tôi còn đang thầm đánh giá người đàn bà ngồi trước mặt, Hoàng lấy cây đàn ra từ gầm sô pha, giọng khẻ khàng, như một nghệ sĩ trước giây phút trình diễn:

- Lâu quá mình không đụng tới cây đàn. Thử coi ngón tay còn nhuyễn không.

Dù còn điêu luyện hay không, tôi nghĩ cũng không cần thiết. Vì hắn đã có người đang nóng lòng chờ đợi những âm thanh bật ra từ những sợi dây đàn. Như một tiếng kêu rền rĩ gõ đúng lúc vào một trái tim trải qua mấy mùa thương đau. Như một tín hiệu vượt lên những giao thoa đời buồn để nhập vào tần số chính. Tôi nghĩ, tại sao những tâm hồn cô đơn lại không thể tìm về với nhau sưởi ấm một mùa đông lữ thứ. Dù có hơi muộn màng?





Tôi thấy đêm như mới bắt đầu hay đêm vừa dừng lại. Giữa những hớp bia càng uống càng thấy sự buồn rầu trong mắt nhau, tôi thoáng nghe có tiếng mưa bay nhẹ bên ngoài. Trong khi tiếng hát của Hoàng nhừa nhựa, mới nghe giống như Tuấn Vũ. “Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào. Chẳng nợ gì nhau hãy để tình yêu bay cao. Vừa vào cuộc vui ta đã nghe lừa dối. Che dấu trên nụ môi, những lời yêu quá tả tơi...”

Có tiếng bấm chuông bên ngoài. Hoàng bỏ đàn đứng lên, nhìn qua lỗ tròn gắn trên cửa. Sau một lúc, hắn mở cửa. Song Tường hiện ra, run rẩy. Nàng đứng ngay thềm cửa, đưa mắt nhìn qua gian phòng, tia nhìn dừng lại nơi người đàn bà nửa ngồi nửa dựa vào sô pha. Chiếc áo lạnh của nàng nặng trĩu rét mướt bên ngoài. Hoàng né qua một bên. Nhưng nàng không bước vào:

- Tường nhận tin của anh. Biết thế nào anh cũng ghé nhà anh Hoàng. Nhưng Tường không có số điện thoại của anh ấy. Tường đến chỉ để cám ơn anh chúc mừng sinh nhật Tường. Có lẽ quấy rầy cuộc vui của hai anh không đúng lúc. Bây giờ Tường về.

Nàng quay lưng bước ra, khép cửa. Chưa bao giờ tôi có phản ứng chậm chạp như vậy. Ðầu óc lại sật sừ hơi rượu. Chỉ có một việc đứng lên, tìm cái áo lạnh trồng vào người mà cũng mất mấy phút.

Khi ra đến ngoài, thì Song Tường đã lên xe. Tôi nắm tay vịn cánh cửa xe, may mắn nàng chưa kịp khóa.

- Hãy để Tường yên. Nàng nói.

- Tường hãy nghe tôi nói. Tôi cũng nói.

Nhưng tôi không biết tại sao những điều tôi muốn nói với nàng thật khó khăn. Làm sao để những lời nói ra không làm thương tổn nàng, trong khi tôi vừa chợt thấy tình yêu tôi vừa dành cho nàng sao buồn rầu quá. Một chiếc cúc áo trên cổ nàng mở ra. Ngay cả việc đưa tay gài giúp nàng tôi cũng không thể làm được. Dưới chân tôi là những chiếc lá khô lâu ngày rũ rượi. Chúng nằm đó và chờ đợi những cơn gió đưa chúng về muôn hướng. Ánh sáng từ trụ đèn cao áp soi bóng hình tôi kỳ dị bên cạnh xe nàng, như một tên gù trong phim của Walt Disney. Ðâu đây mơ hồ tiếng vang nhẹ từ chiếc chuông gió treo trước mỗi căn phòng. Tiếng chuông lòng tôi cũng rộn rã một tình yêu cuối đời gai góc. Tự dưng tôi thấy tỉnh táo hẳn ra nhưng cùng một lúc sự mệt mỏi ùa đến. Có phải nàng đến chỉ để cám ơn tôi về một lời chúc? Hay để nhắc nhở tôi về một kinh nghiệm bầm vập vớt lên từ một cuộc tình theo kiểu mưa bóng mây?

Bàn tay nàng đang miết chặt trên tay lái và máy đang nổ. Khuôn mặt nhìn trâng vào bóng tối hình như đang đẫm ướt nơi khóe mắt những dòng lệ. Tôi muốn nói nàng ngồi qua phía bên kia để tôi ngồi vào tay lái, nhưng tôi kềm giữ được. Chỉ một cử động nhỏ của tôi hay của nàng sẽ làm tan vỡ một hạnh phúc. Hay làm tràn chén đắng bằng những giọt cường toan?

Không phải tôi cũng có một gia đình và một mái ấm cách nơi tôi đang đứng ba tiếng đồng hồ đường xe? Không phải trước khi tôi về đây con gái tôi đã nhắc với tôi rằng hãy mua về cho nó một món quà, dù bất cứ món gì? Vậy thì hạnh phúc nào tôi muốn vươn tay ra để hái trong khi giông bão chờ dịp làm tan hoang một ngã ba đường?



Bây giờ chúng tôi xa nhau. Tôi không còn cơ hội để nói với nàng một lời êm đềm và bàn tay mở toang cánh cửa xe như mở cánh cửa lòng hai đứa. Không phải ai cũng kiểm soát được cảm xúc của mình như nàng từng nói. Không phải ai cũng biết dừng lại đúng lúc khi những bước chân non chạy kiếm một cõi địa đàng. Có những ranh giới và những rào chắn không thể vượt qua. Dù phía bên kia phơi phới những nụ hôn hay thầm lặng những môi cười. Ðó là cuộc đời. Người ta không thể đồng thời vừa cầm trong tay sự đau khổ, vừa vói đụng một hạnh phúc.

Bây giờ tôi xa nàng nhiều năm. Thời gian này không biết nàng có còn đẹp như tình cờ tôi nhìn thấy ngày xưa khi nụ cười tươi tắn của nàng làm cho buổi chiều lạc đường trở nên quyến rũ. Tôi không còn đọc thấy những bài viết của nàng và tòa soạn nói nàng đi về một thành phố khác. Không biết ai đã cùng nàng nắm tay để cùng băng qua những chông chênh con đường trước mặt trong khi mọi dấu vết về tôi đã nhạt nhòa đàng sau một Stop signe? Còn tôi, mới chiều hôm qua tôi vừa ăn sinh nhật một mình trong quán cà phê đường South Lamar. Quán có tên La Madeleine, một người đàn bà nổi tiếng trong Kinh Thánh. Vợ tôi đi về Việt Nam và ở luôn bên đó. Các trường học đóng cửa hai tuần. Con gái tôi nghỉ đông tại nhà một người bà con bên vợ tôi ở Montreal, Canada.

Trong tình yêu có những điều vô nghĩa tầm thường nhưng đến một lúc nào đó sẽ làm chúng ta vô cùng đau khổ. Giống như vết nứt trong lòng một con đê, tự ái đã làm cho cuộc tình tôi và Song Tường mỗi ngày thêm tệ hại, không thể hàn gắn. Nàng cũng như tôi, hình như không ai muốn mình trở thành người bày tỏ thiện chí đầu tiên. Cho đến khi mọi việc hoàn toàn bế tắc.

Nơi trạm xe buýt, mùa đông rất lạnh trên mấy băng ghế thưa người. Cây thông vĩ đại mang những ngọn đèn đủ màu trước điện Capitol khi xe buýt chạy qua nhắc tôi mùa Giáng Sinh đang có mặt. Sương mù lướt thướt giữa hai lối đi dành cho người đi bộ. Sương mù cũng che lấp những đời xe nằm co ro trên parking bên kia đường số 6. Chiều chết trên những ô kính xám xịt từ các tòa buynh đinh cao chất ngất. Chúng làm cho chúng ta có cảm tưởng bầu trời thấp hơn.

Tôi nhớ trong khi tôi chờ đem món ăn, có một con chim đen đậu xuống trên thanh sắt của hàng rào. Nó nghiêng đầu dáo dác, cuối cùng ném về phía tôi cái nhìn cảm thông. Ly cà phê còn đầy và tôi ngại ngần chưa muốn uống vội vì cảnh vật bên ngoài mang một vẻ đẹp êm đềm quá. Người phục vụ pha thêm một chút rượu Rhum vào ly. Một chút bọt màu nâu rơi xuống trên mặt bàn có phủ khăn màu trắng. Sao giống như một nỗi buồn?

Phải mất bao nhiêu năm tháng tôi mới biết rằng sự đau khổ tuy có bào mòn tâm hồn con người nhưng làm cho chúng ta biết bao dung hơn với cuộc đời. Sự đau khổ trong tình yêu có làm mất mát -(vì ai đó đã nói tình yêu là cho đi chớ không phải lấy lại)- nhưng không vì thế làm cho trái tim khánh tận. Khi tôi đã gần năm mươi tuổi, tôi vẫn còn thấy rằng trái tim, không bao giờ già nua. Và nhịp đập của nó không bao giờ lỗi thời. Vì trong những ngăn tâm thất nhỏ bé kia, luôn còn đủ chỗ để chứa đựng bao niềm vui hay mọi nỗi buồn. Và nụ cười của ai đó dù đã khép lại trên những mong manh ngắn hạn của một góc đời, tại sao tôi không thể coi đó là một niềm khích lệ nồng nàn, đẩy tôi lăn về phía trước?

No comments:

Post a Comment