Monday, April 30, 2012

tặng Mẹ, khi lìa xa

phạm ngũ yên


 


 

1.

Ngày con đi mưa sũng ướt Sài Gòn

Không có Mẹ để thấy bàn tay vẫy

Nên nỗi nhớ con đem từ bên ấy

Làm nỗi buồn cho giấc ngủ bên nay

Biết nói gì khi cuối một đường bay

Vạt nắng bâng khuâng giữa hai bờ phi đạo

Có một hàng cây cõng trên lưng ngày bão

Có một hàng cây tiếp nối những xuân thì

(Cây cũng gầy như vai mẹ ngày đi)

 

Bài hát lìa nhau bến xe đò thuở trước

Thuở mịt mùng những tiếng mưa đêm

Con lính tráng miệt mài quên nghỉ phép

Mẹ ngóng tin con mỗi ngày thiêm thiếp

Những dặm đường con qua

Những tờ thư khiêm tốn thăm nhà

Những lạ lùng địa chĩ…

Mẹ giữ riêng trong ngăn hồn cũ kỷ

 

Với Nha Trang- Ba Ngòi xanh màu mắt em thơ

Với Pleiku- Diệp Kính sương mờ

Có Poncho bắt hai đầu nỗi nhớ

Với Đà Lạt đã lâu rồi vẫn nợ

Tiếng cười rớt xuống bàn tay

 

Chiều trăn trở đâu đây

Tách trà Blao quấn quít

 

Rượu nếp say bên tiếng khèn tỉnh mịch

Mơ vòng tay ôm Kinh Thượng một nhà

Những hồi còi làm thổn thức sân ga.

2.

Ngày ra đi con biết Mẹ chưa già

Dù da mồi tóc bạc

Góc vườn sau con dế mèn phiêu bạt

Cất lên lời thở than

Những mảnh đời chưa biết vội sang trang

Đã thấy nôn nao nửa đêm về sáng

Ai gởi dùm con những ấu thời lãng mạn

Trái bầu trái bí đang xuân

Những bữa cơm không thịt cá ân cần

Nhưng đậm đà hạnh phúc

Ai gởi dùm con miếng cơ hàn tủi nhục

Miếng đợi ngày lớn khôn…

3.

Bởi những bước chân xa

Con không thể về gần

Hãy gởi cho con một thời góa bụa

Hãy gởi dùm con Vũng Tàu nắng lửa

Biển mồ hôi da cháy nắng khoang thuyền

Những trái bàng già rụng xuống tháng Giêng

Những bông sứ nằm yên nghe tháng Chạp

Một năm có bao lần trăng sáng

Mẹ không một lần nở nụ cười vui

Vì sau cuộc đổi đời vốn dè sẽn, Mẹ ơi

Những thứ dường như ấm no, hạnh phúc

Chỉ hào phóng những lao tù, tủi nhục

Những oan khiên khập khiểng những con đường

Đợi đủa thần biến sõi đá thành cơm

Khi ốm đói đòi vươn vai Phù Ðổng!!!

Chúng đã đổi tiết trinh lấy nắng mưa già háp

Ðổi tiếng cười thành giọt lệ cường toan

Ðổi tim xanh đánh tráo huyết cầu bầm

Đổi hạnh phúc làm nên tù ngục lớn

4.

Con chưa lớn dù tâm hồn già cỗi

Tim mệt nhoài của con sói rừng hoang

Buổi sáng nơi này nghe dội những âm vang

Cơn sóng vỗ mênh mang như nhịp tim ai đập

Con lái xe qua những trụ đèn cao áp

Nỗi buồn như đuổi theo xe

Tiếng nhạc đầu ngày ai hát ai nghe?

Xa lắc xa lơ những ngày tháng rộng

Mẹ dạy con bước xuống đời biển động

Bằng bước đi chân cứng đá mềm.

5.

Ngày mẹ đi

Con không về để tiễn

Hình như Vũng Tàu xám xịt môi khô?

Hình như Vũng Tàu dư một mảnh khăn xô?

Mưa vẫn bay nghiêng trên nghĩa trang mùa bão

Mưa vẫn bay nghiêng trên những loài đồng thảo

Ai vuốt dùm con hốc mắt đêm sầu?

Ai nghiêng mình trên ngực lép ung thư?

Mẹ đang ngủ, với môi cười Bồ Tát?

6.

Trên áo con thời gian chưa một lần phai lạt

Mấy chục năm rồi mơ ước vẫn tươi non

Mấy chục năm rồi Mẹ vẫn sống trong con

Như mặt biển suốt một đời mặn gió

Con còng nhỏ cuồng chân ôm nỗi buồn qua phố

Con về thấy Mẹ trầm tư

Những con đường những góc phố phù hư

Vẫn cháy đỏ một màu giận dỗi

Tóc mẹ đổi hay lòng con đã đổi

Thuyền phiêu lưu còn giạt đến bao giờ?

 

Con muốn về thành phố biển của riêng con

Những hi vọng với bao điều muốn nói

Những bàn tay những bước chân tưởng chừng không thể đợi

Một ngày nghe ngóng bình minh

Thả hồn con bay về những giấc mơ xanh

Nơi chế độ cáo chung trên những dòng cáo phó

Khi những nhân danh đói nghèo xóa bỏ

Con về nghe Mẹ hồi sinh

 

Mấy chục năm rồi con vẫn còn tin

Những chông chênh con không đứng một mình

Bởi Mẹ không chịu rời ra một phút

Vẫn nắm tay đứa con mình quá chặt

 

Góc phố kia vẫn cây bàng cô độc

Trái mùa mà hoa vẫn xanh giêng

Mẹ một lần dừng lại một đêm thiêng

Nhưng thắp mãi trong lòng con lộc biếc

PNY

2000





 

No comments:

Post a Comment